Em như ngọn gió đến bên đời Thổi vào hoang hoải giấc à ơi Ru nhẹ hồn ai trong thoáng chốc Hết giấc tình bay mộng rối bời...
Anh quyết đi tìm tới bến say Cho tim luyến nhớ khỏi lưu đày Kỉ niệm ai khắc đầy lưu luyến Chẳng biết sao giờ thoát nợ đây
Tôi đang cần bán 2 căn hộ tại noct gần tòa nhà An Sinh giá rẻ được nợ gốc tối thiểu 2 năm 1. Tầng 3 dt 59m2 ban công ĐN thiết kế 2 PN gốc 604tr chưa nộp giá 23tr 2. Tầng 4 dt 83m2 thiết kế 3PN gốc 740tr chưa nộp giá 22,5tr Liên hệ: Mr. Minh Tâm Hotline: 0964.117.615 0916.117.615 Gmail: Minhtam.vic@gmail.com Địa chỉ: 902 - CT3 - Vimeco - Hoàng Minh Giám - Cầu Giấy - Hà Nội
CHIA TAY MÙA HẠ Dáng hạ chiều nay cứ thẫn thờ Ngậm ngùi cho lắng đọng hồn thơ Tiếng ve im bặt trên vòm lá Đóa phượng xa cành cứ ngẩn ngơ Khe khẽ ta nghe lời hạ khóc Mùa qua vội vã lại chia lìa Mối tình câm lặng ta thầm giữ Hoài niệm riêng mình lúc nửa khuya Hay nỗi lòng ta đang thổn thức? Hạ buồn man mác phút chia phôi Còn ta đau đáu niềm hiu quạnh Đánh mất thương yêu của một thời Thôi nhé đừng sầu nữa hạ ơi! Đừng nên hờn giận trách chi người Gửi theo nỗi nhớ nhung vời vợi Cả mối tơ sầu mặn đắng môi !!!
SÀI GÒN ĐẸP LẮM SÀI GÒN ƠI.. Sáng trong ru giấc tình hồng Mười phương tám hướng kim tiền nuôi thân Bình minh thức giấc đón chào Gọi ai còn mãi say nồng giấc mơ Tiếng chim se sẽ gọi ngày Người đi tấp nập trên đường phố quen Hàng me trút lá bên thềm Trời xanh mây trắng lượn lờ có nhau Xa xa đôi gánh hàng rong Người ăn kẻ uống rộn ràng bán mua Bánh canh , xôi khúc lẹ làng Sài gòn quán cóc đẹp xinh muôn màu Nữ sinh e ấp đến trường Áo dài trong gió tựa làn khói sương Người đi dáng ngọc thướt tha Nụ cười quyến luyến say nồng mắt ai Công viên vườn trẻ rộn ràng Thanh niên thiếu nữ nhịp nhàng sánh đôi đá cầu, nhảy dây , trốn tìm Mô hôi ướt đẫm, nụ cười tươi trong Sớm nay ngồi quán một mình Gọi ly đen đá không đường thân quen Cà phê giọt đắng trên môi Sài thành sáng sớm tuyệt vời thế gian...
THÔI CỨ ĐỂ ANH NỢ EM LỜI XIN LỖI !! Đêm lặng yên...chỉ còn mưa nức nở Em lặng thầm...nhìn mưa đổ trong đêm Bóng hình anh đang lạc bước bên thềm Thương lắm lắm...nhưng chỉ là thương nhớ Nỗi cô đơn làm lòng em bối rối Tựa vào tường...tim lạnh giá đơn côi Bỗng chiếc phone giục giã réo vang hồi "Anh xin lỗi"-Chỉ một lời như thế Đến bên anh...thật tình em không thể Xóa tan mau cái suy nghĩ điên rồ Bởi người ta không thể đến cạnh cô Rơi nước mắt..tưởng hồ...tim vụn vỡ "Anh về đi...đừng mang nhiều đau khổ Tình chúng mình có lẽ đến thế thôi Gửi cho em bao cay đắng bên đời Khi chấm dứt....anh buông lời xin lỗi Em thương anh...chưa một lần lừa dối Nụ cười hiền vẫn luôn nở trên môi Em thường mơ về hạnh phúc xa xôi Tiếng trẻ thơ bên ngôi nhà đầm ấm Cả đại dương mênh mông và sâu thẳm Không chứa đầy tình cảm của con tim Mưa vẫn rơi...chua chát tiếng..ngoài hiên Em bật khóc cho nỗi niềm cay đắng Chia tay nhau...em chỉ còn trống vắng Gió đầu mùa...se lạnh lắm...tình ơi Nước mắt này...sao cứ mãi tuôn rơi "Em chấp nhận...đứng bên đời...đơn lẻ" Lời xin lỗi muộn màng rồi anh nhé Có nghe không..nắc nẻ...tiếng em cười Quá khứ ùa về hạnh phúc thoáng xa xôi Thôi cứ để...Anh nợ em lời xin lỗi..
HOÀNG HÔN PHA LÊ TÍM Ta gặp nhau giữa trời chiều Phú Quốc. Nắng tím lòng, chiếu vào mãnh pha lê Nó khiến anh đôi chân chẳng muốn về... Và đôi mắt muốn ôm em thật chặt. Nắng soi nước sáng dịu mà óng ánh Làn tóc mây lóng lánh tím hoàng hôn Anh theo tình cớ sao tình chạy trốn Pha lê nào đang vỡ vụn từng cơn... Một chiều pha lê tím Anh nhớ ai? một chiều Kiếm đâu trong câu hát Mộng vàng thuở còn yêu Cuộc đời khi vấp ngã Người đời xô ta ra Lời yêu thêm chua chát Pha lê vỡ khó hàn... Anh đang trông, đang mong Ánh pha lê kĩ niệm Của ngày xưa, chiều tím Tình cũ sẽ đến tìm... Nhưng em ơi! em ơi! Vẫn riêng bước trên đời Vẫn mình anh gọi với Tình ơi ! sao đắng cay... Rồi chiều hôm nay, ai đẹp đôi Màu nhạt, màu nhòa thay sắc tím Màu nhung, màu gấm lấp kĩ niệm... Nên chỉ mình ai, lặng và im........
RU ĐÊM Đêm khuya ấp ủ tình nồng Trong hơi thở ngọt cuộn vòng tay ôm Ru nhau bóng mát tâm hồn Nhỡ mai sau có cạn nguồn thi ca Ru em trong cánh tay ngà Tóc mai nghìn sợi chan hòa gối đơm Nụ tình thắm má em thơm Anh ru em ngủ nụ hôn rất đằm Ru tình về cội trăm năm Ru say bóng nguyệt , trăng nằm cội mai Đêm thu trong giấc mộng dài Anh ru em ngủ bờ vai gối đầu
THƠ THIỀN NHƯ THỊ Trăng tròn trăng khuyết trăng vẫn là trăng Núi cao sông rộng, núi sông vẫn là! Đất trời, trời đất trong ta Ngọc kia vốn ngọc, đâu là ngã nhân ? VÔ NGÃ Đứng trên đỉnh núi mù sương Ngắm mây nghìn trượng cánh buồm mờ xa Núi sông sông núi chỉ là Nhìn sông nhìn núi, nhìn ta hóa người ! VÔ ƯU Hoa đào hạt móc mới sa Có con bướm lượn la đà vườn xuân Hương sen thơm ngát mái đình Tâm không rỗng lặng, bức mành mành lay
TẬP TẦM VÔNG Em tập tầm vông, Tay gánh tay gồng Măng tre, măng nứa, Tôi ngồi thổi lửa Mong bát cơm đầy, Mời thầy sơi một Bà cốt sơi hai, Chị cả sớm mai Ra đồng cấy lúa, Cò bay công múa Trên cánh đồng vàng, Mục đồng hát vang Đầu làng cuối ngõ, Cha ngồi đan giỏ Bắt cá ao nhà, Mẹ ra vườn cà Đào mương cuốc rẫy, Thằng cu giăng bẫy Làm tổ bắt chim, Một bầy quạ đen Đậu trên sân lúa, Vện vàng ra sủa Inh ỏi xóm làng, Bống bống bang bang Mày đang trong rọ, Mèo mun ngồi ngó Con chó đứng nhìn, Mày chẳng dám tin Mẹ mang nấu cháo, Tao ra công bảo Mẹ cúng xôi vò, Con cò mổ quạ Con cá nhẩy ao, Mày đi đường nào Cho tao theo với, Mai mùa lúa mới Tao cưỡi lưng trâu, Mày ra đồng sâu Nấp mình trong rạ, Cua đồng hóa đá Nằm vạ ao mương, Con ếch tìm đường Ễnh ương ộp ộp, Nhìn gà hóa cuốc Cá vược hóa rồng, Em tập tầm vông Tay không tay có, Em tập tầm vó, Tay có tay không,...
ĐÊM MƠ Trong mơ tôi thấy tôi ngồi Bên pho tượng đá nụ cười buồn tênh Dòng đời cứ mãi chênh vênh Bước chân phiêu bạt mông mênh đất trời Tôi ngồi trong cõi riêng tôi Ý thơ vần vũ tình người đa đoan Đêm đông giấc mộng xuân tàn Đường đời rong ruổi bạt ngàn thức mây Dấu tình như cánh chim bay Nhìn vầng trăng khuyết vơi đầy khát khao Khoát tay giữ lại câu chào Nụ cười cao ngạo tình nào riêng ai Tôi đang say giấc mộng dài Bình minh thức dậy mặt trời đỏ hoe Đêm mơ quay bước đường về...
CHIỀU TÀ... Chiều thu trên cánh đồng vàng Em đi trong nắng rộn ràng bước chân Hoàng hôn tím cả trời xanh Hải âu vỗ cánh về ghềnh đá hoang Em đi nhặt ánh tơ vàng Tóc mây thả gió bạt ngàn biển khơi Mây bay lơ lửng khung trời Từng đàn én lượn chân đồi mờ xa Con đường hoa nắng em qua Có anh dìu bước tay ngà trong tay Biển chiều tóc rối tung bay Cát vàng lấm gót nước mây nghìn trùng Môi em như đóa sen hồng Tình dâng trong mắt ý lòng giao thoa Ta đi trong ánh chiều tà Bờ môi mộng mị nét hoa tươi cười Dạt dào sóng nước trùng khơi Du dương gió thổi cùng lời yêu thương Liệu mai trong cõi vô thường Sóng chiều xô dạt cát tuôn hình hài Ta còn dạo bước cùng ai? Trăm năm thác đổ là đời đá tuôn
TƯỞNG NHỚ ĐẠI TƯỚNG Con viết bài thơ tưởng nhớ người Mùa thu xúc động lệ tràn rơi. Chiến công vang mãi trong trời đất Sử sách nghiêng mình gọi bác ơi. Như những hàng cây đã lặng im Máu hồng ngừng lại chẳng về tim Bác đi mang cả lòng thương nhớ Đồng chí đồng bào nước Việt Nam. Mặt trời tắt nắng dưới mây hồng Nhẹ bước trần qua giữa núi sông Xa xa hải đảo xanh xanh biếc Đại tướng nằm nghe chuyện biển đông. Đây triệu đóa hoa của triệu người Dâng lòng thành kính khắp muôn nơi Bác về trong khói hương nhang ấy Ở cõi bên kia cũng mỉm cười. Cờ đỏ sao vàng đành thắt lại tiễn người anh cả chuyến đi xa Nỗi lòng yêu nước bao giờ cạn Văn võ song toàn dặn chúng ta. Đại tướng đi vào cõi thánh nhân Hồn người mãi mãi cùng nhân dân. Hải đăng vươn mãi đèn soi sáng Để đến cho đời tiếp bước chân TIỄN ĐƯA ĐẠI TƯỚNG Ngày mai vĩnh biệt bác rồi, Âm dương xa cách đất trời vấn vương. Bác ơi! an giấc lên đường... Chúng con nguyện sẽ noi gương suốt đời, Bác ơi! sống giữa tình người, Giúp nhau hoạn nạn, khó khăn đỡ đần. Sống chan hòa với nhân dân, Xây dựng đất nước ngàn năm vững bền. Chúng con nguyện mãi không quên, Điện Biên lịch sử vọng vang địa cầu. Thương bác trời đổ mưa ngâu, Tiễn đưa Đại Tướng triệu người lệ rơi BÁC SỐNG MÃI TRONG LÒNG DÂN NƯỚC VIỆT Nén tâm hương con nghiêng mình kính Bác Một con người bình dị của nhân dân. Một con người tài đức vẹn toàn phần Chân lý sống làm đầu cho lẽ sống. Nén tâm hương con một lòng kính trọng Dâng lên Người đây là tấm lòng con. Dâng lên người Người là của nước non Người nằm trọn trong tim người dân mãi. Một vị tướng lừng danh và huyền thoại Trên chiến trường mà đối thủ khiếp kinh. Nhưng trái tim Người lại rất nghĩa tình Thật nhân hậu một trái tim người lính. Nén tâm hương con dâng lên thành kính Vị tướng tài Người có một không hai Cuộc đời Người cả một chặng đường dài Không biết nghỉ cho đến khi nhắm mắt. Một cuộc đời sáng như gương,thanh bạch Một con người vĩ đại đến bao la. Một trái tim nhân hậu thật hiền hòa Một người lính không già mà rất trẻ. Mai Người về quê Quảng Bình đất mẹ Con tiễn người lời ru nhẹ Người ơi! Về quê hương Người hãy nhớ trên đời Người dân Việt vẫn đời đời thương nhớ.
對酒 趺坐閒窗酒眼開 落花無數下蒼苔 生前不盡樽中酒 死後誰澆墓上杯 春色漸遷黃鳥去 年光暗逐白頭來 百期但得終朝醉 世事浮雲眞可哀 ĐỐI TỬU Phu tọa nhàn song tửu nhãn khai Lạc hoa vô số hạ thương đài Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ Niên quang ám trục bạch đầu lai Bách kì đãn đắc chung triêu túy Thế sự phù vân chân khả ai - Dịch - Ngồi uống rượu Ngồi xếp bằng bên cửa sổ vắng mắt rượu say mở nhìn Bao nhiêu là hoa rụng trên rêu xanh Khi sống không uống cạn rượu trong bầu Thì chết rồi ai rưới chén rượu trên mồ Sắc xuân dần dần biến đổi, chim hoàng anh bay mất Bóng sáng năm tháng âm thầm đi, tóc trắng lại Hạn kì trăm năm chỉ ước được say suốt ngày Việc đời như mây nổi thật đáng thương
南國山河 李常傑 南國山河南帝居, 截然定分在天書。 如何逆虜來侵犯, 汝等行看取敗虛。 NAM QUỐC SƠN HÀ Lý Thường Kiệt Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư. --Bản dịch khuyết danh-- Sông núi nước Nam vua Nam ở, Rành rành đã định ở sách trời. Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm, Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời. --Chú thích-- Vào năm 1077, hơn 30 vạn quân Tống do Quách Quỳ chỉ huy xâm lược Đại Việt (Việt Nam). Lý Thường Kiệt lập phòng tuyến tại sông Như Nguyệt (sông Cầu) để chặn địch. Quân Tống đánh đến sông này thì bị chặn. Nhiều trận quyết chiến ác liệt đã xảy ra tại đây nhưng quân địch không sao vượt được phòng tuyến Như Nguyệt, đành đóng trại chờ viện binh. Đang đêm, Lý Thường Kiệt cho người vào đền thờ Trương Hống, Trương Hát ở phía nam bờ sông, giả làm thần đọc vang bài thơ trên. Nhờ thế tinh thần binh sĩ lên rất cao. Lý Thường Kiệt liền cho quân vượt sông, tổ chức một trận quyết chiến, đánh thẳng vào trại giặc. Phần vì bất ngờ, phần vì sĩ khí quân Việt đang lên, quân Tống chống đỡ yếu ớt, số bị chết, bị thương đã hơn quá nửa. Lý Thường Kiệt liền cho người sang nghị hòa, mở đường cho quân Tống rút quân về nước, giành lại giang sơn, giữ vững bờ cõi Đại Việt. Thiên thư mà bài thơ này nhắc đến chính là sách Thượng thư hay Kinh thư(là bản Thượng thư mà Khổng Tử đã san định. Trong Thượng thư đại truyện có kể về Việt Thường Thị giao hảo với nhà Chu, cống chim trĩ. Tiền nhân Việt Nam từ đó khẳng định Việt và Hoa là hai xứ khác nhau, hai đất nước khác nhau. Bài thơ được xem là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước ta. Bài thơ này có nhiều dị bản chép trong Việt Điện u linh, Trương tôn thần sự tích, Thiên Nam vân lục liệt truyện, Hoàng Việt thi tuyển v.v...
宿花陰寺 偶徬招提宿, 僧留半榻分。 石泉朝汲水, 紙帳夜眠雲。 松子臨窗墜, 猿聲隔岸聞。 粥魚敲夢醒, 花雨落繽紛。 TÚC HOA ÂM TỰ Ngẫu bạng chiêu đề túc, Tăng lưu bán tháp phân. Thạch tuyền triêu cấp thuỷ, Chỉ trướng dạ miên vân. Tùng tử lâm song truỵ, Viên thanh cách ngạn văn. Chúc ngư sao mộng tỉnh, Hoa vũ lạc tân phân. --Dịch-- Trọ tại chùa Hoa Âm Ngẫu nhiên vào ngủ đêm trong ngôi chùa, Sư dành cho nửa giường. Sáng đi múc nước ở suối đá, Đêm ngủ với mây trong trướng giấy. Quả thông rụng trước cửa sổ, Tiếng vượn nghe bên kia sông. Mõ chùa khua tỉnh giấc mộng, Mưa hoa rơi xuống tơi bời.
Thuyền Ơi !! Cuộc đời tôi như con thuyền trôi dạt Chẳng bến bờ không một hướng đi Tôi chỉ biết lênh đênh trên sông nước Vững đôi chèo tôi giữ chặt mái chèo Đang trôi dạt chợt làm người lữ khách Người nhờ tôi đưa đến bến đò kia Lúc chia tay người hứa sẽ tìm về "Với con nước và con đò bé nhỏ" Nhưng thời gian cứ vô tình trôi mãi Con đò xưa vẫn đợi lữ khách kia Chợt nó hiểu 2 chữ đời "bạc bẽo" Đã qua sông ai trở lại bao giờ...
Một chữ Hiếu. Một chữ Tình. Hai đứa mình...Cách Xa !! Một chốn đi. Một chốn ở. Một chốn không về Hai đứa mình...Tách ra !!
NGÀY PHỤ NỮ ( 20-10 - 2013 ) Phụ nữ Việt Nam Trung hậu, đảm đang Kiên cường, bất khuất Chơi gì cũng phất Từ chứng tới vàng Nhiều chị chơi ngang Găm thêm tý đất Chiều về tươm tất Cơm nước chồng con Sáng sau cười giòn Đêm qua có thưởng.... !! Dù thất bại hay thành công, Dù lông bông hay đang làm việc Dù thất nghiệp hay đang tìm việc Đang ăn tiệc hay ở nhà, Dù già hay trẻ, Dù đang sắp đẻ hay chưa có chồng, Dù là rồng hay là tôm, Đang bia ôm hay trà đá, Hút thuốc...... lá hay là không Dù có công hay có tội, Dù bơi lội hay karate, Dù đi xe hay đi bộ... 20/10 vui vẻ hạnh phúc !!
THÔN VĨ DẠ (Hàn Mạc Tử) Sao anh không về thăm thôn Vĩ Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chử điền ? Gió theo lối gió mây đường mây Dòng nước buồn thiu ,hoa bắp lay Thuyền ai đổ bến sông trăng đó Có chở trăng về kịp tối nay? Mơ khách đường xa khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà ?