KHÚC BIỂN Song Thu Có phải là khờ khạo không anh? Khi chiều nay mình em về với biển Hồn thẫn thờ thả vào hoàng hôn tím Nỗi nhớ nào đang dậy sóng trong tim Lối yêu xưa em dò dẫm kiếm tìm Hư ảnh cũ của một thời mê đắm Biển muôn đời mãi một màu xanh thẳm Mãi muôn đời vỗ về bến thương yêu Vẫn mình em bên bờ cát hoang liêu Tim khát cháy một vòng tay, ánh mắt Biển vẫn đây … nhưng tình mình xa lắc Biết bao giờ lòng cạn tơ vương?!! Bao yêu thương là bấy hoang đường Gửi lại biển những ái ân ngày cũ Trăng bàng bạc xuyên ngang nhành liễu rũ Em trở về với miền nhớ … riêng em … Bóng Tối Ly Cà Phê _________ Tiếng Hát Vũ Khanh__________ Không có ngôi sao nào Trò chuyện cùng anh đêm nay Không có thoảng gió nào Thì thầm cùng anh đêm nay Chỉ có bóng tối Thân quen căn phòng anh ở Chỉ có bóng tối Thân quen khoảng trống anh nhìn. Bóng tối đen như ly café Bóng tối đắng như ly café Anh uống, từng ngụm nhỏ bóng tối Từng ngụm nhỏ bóng tối Để biết em không bao giờ trở lại Để biết em không bao giờ trở lại.
EM CHẲNG BAO GIỜ ĐÒI NỢ ANH ĐÂU Vân Hồng Em chẳng bao giờ đòi nợ anh đâu Để kiếp sau luân hồi mình có duyên gặp gỡ Nợ ba sinh duyên tình ta trót lỡ Xin hẹn mai này nhớ gặp đầu tiên. Cho dù trái tim em mãi mãi ưu phiền Cũng xin anh đừng đau mà trả nợ Em không đòi đâu và anh thì mãi nhớ Dẫu chẳng bao giờ ta trả hết cho nhau. Niềm tin là gì em tìm trắng mái đầu Hạnh phúc mỏng với tay là tan biến Tương lai xa xôi với em là phù phiếm Chỉ hiện hữu nỗi buồn xa cách của hôm nay. Thôi kiếp này em xin chịu lưu đày Nhốt trái tim vào ngục sâu vô vọng Nén lòng đau mà xa người trong mộng Em bây giờ đã khác hôm qua... Anh hãy yên lòng và lặng lẽ rời xa Đừng day dứt đớn đau làm chi nữa Những kỉ niệm của tình yêu một thủa Mãi chìm vào trong kí ức xa xôi Hẹn gặp nhau ở kiếp luân hồi Mình nối tiếp tơ tình còn dang dở Thì anh ơi tim em còn mang nợ Những ân tình nồng thắm của hôm nay... Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa _________ Tiếng Hát Sỹ Phú__________
THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU Xuân Quỳnh http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thu-Tinh-Cuoi-Mua-Thu-Bao-Yen/ZWZ9Z7DA.html Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ. Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... - Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may. Con Đường Tình Ta Đi _________ Tiếng Hát Sỹ Phú__________
EM KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ BIỆT Đào Phong Lan Em không thể nói lời từ biệt Như vung tay ném đá qua trời Nơi ta đứng Mùa thu ngơ ngác Đám cúc hoa óng ả xanh ngời Bài hát cũ Con đường xưa anh hát Gió giận nhau, đi mãi không về Đám lá nép vào nhau Buồn xơ xác Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê.. Câu thơ rơi như lá vàng trên đất Khẽ cuốn theo gót gió la đà Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc Như đón em vào Lại đuổi em ra... Em không thể nói lời từ biệt Giọt thu rơi vỡ tan tành Anh nhìn kìa, Muôn ngàn chiếc lá Chỉ run run Lặng lẽ Xa cành...
Chấm Hết Sơn Tùng M-TP Đặt dấu chấm hết cho 1 cuộc tình giờ đây đã đến đoạn kết... a không biết.. mình nên viết ra gì nữa vì tình yêu trong anh h đây đã chết... có lẽ đôi ta nên dừng lại... có lẽ tình yêu trong anh và em giờ nó đã quá nhạt phai... Kết thúc.. nó sẽ đâu phải đau khổ mà là 1 sự giải thoát ... cho anh và em... cho em và anh sẽ không còn ai phải đau khổ... rồi giọt nước mắt trên đôi my anh nó sẽ sớm mau khô... đêm dài sao lạnh căm... nỗi buồn trong ánh mắt xa xăm... anh đang nhớ em mah babie girl....
Em Đang Đi Bên Ai Đó Sơn Tùng M-TP Bây giờ thì anh sẽ không hỏi là tại anh và em vì ai mà 2 chúng ta phải chia hai Đơn giản anh sẽ ngồi đây suy nghĩ mà mong chờ Vì đó sẽ là cơ hội để 2 chúng ta được làm lại Anh nhớ lại giây phút khi em bên tai anh vội khóc òa Anh đưa tay gạt tóc đỡ lấy nước mắt em nhạt nhòa Phút đắm đuối chỉ là kỷ niệm đã xa Tất cả câu chuyện chỉ là ảo tưởng đánh lừa ta
Không Phải Dạng Vừa Đâu Sơn Tùng M-TP Ở sau bờ vai là những sầu lo Hình như đuổi theo là những nỗi lo Vô tư đi cứ bám vào anh này, suy tư anh u não cả tháng ngày, không may cho em yêu tìm đến phải đúng thằng điên rồ trên khinh khí cầu Tôi là ai mà ai là tôi???... Mặc kệ cứ bay nào Tôi vì ai và ai vì tôi???... Một cuộc sống dâng trào Đừng có ngồi đó nhìn ngó gạt đi sự e dè dang vòng tay cùng tôi và hát... Ngân nga câu hát ....
TÌNH HẠT BỤI Xuân Trường Gió vô tình làm tung bay hạt bụi Vương vấn rồi đậu khẽ ở cánh hoa Hoa vô tình chẳng biết chẳng xót xa Bụi ưu tư rồi yêu trong thầm lặng Bỗng một ngày trời buồn không buông nắng Mưa kéo về làm bụi phải lìa hoa Theo dòng đời Bụi cuốn với phong ba Phiêu bạt mãi nơi chân trời góc bể Dẫu vẫn biết tình mình là không thể Nhưng lòng anh không thể xoá hình em Nỗi nhớ về day dứt mãi trong đêm Biết không Hoa những đêm dài anh mộng Giờ vô tư giữa mùa xuân gió lộng Thả hồn em hạnh phúc với chàng ong Nhìn em vui anh lạnh ngắt cả lòng Hụt hẫng lắm nhìn hai người hạnh phúc Dù không mong nhưng đó là sự thật Thôi !!! lưu luyến gì! Mình chỉ là một hạt bụi mà thôi!!! Lời Tình Buồn _________ Tiếng Hát Vũ Khanh__________ Ta nhớ một sớm nao rừng đông im lặng tiếng Ngây ngất trong gió bay lời tình nghe đắm say Ngày tình vừa đến mùa xuân thắp nắng lên trong hồn Ngày tình hằn sâu trong tim yêu vết thương vàng lá Ta thấy trong mắt em từng đêm mưa vàng võ Ta thấy trong cánh tay mùa thu mang xót xa Từng ngày tình vui cho thiên đường hé những môi cười Từng ngày tình đau cho trái tim se thêm những mỏi mòn Qua cơn mê dài lời ru nghe đắng cay trên bờ môi Nâng niu cơn mộng tìm trong lãng quên ngày mưa tháng nắng Từng ngày tìm đến môi thơm ngọt mềm Từng ngày lần bước đi trong ơ thờ Đường tình mù tối như mây giăng mờ cuối trời Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo Ngày tình còn xanh lời yêu xin giữ trên môi người Ngày nào tình xa ta vẫn xin yêu mãi một đời...
NHỮNG NGÀY CHƯA CÓ EM. Lưu Quang Vũ Những ngày chưa có em Anh như suối lang thang trong núi Chưa biết trung du chưa có bến có thuyền Những ngày chưa có em Anh như một toa tàu bỏ vắng Rất nhiều gió thổi qua cửa lạnh Nhưng thiếu lửa thiếu tiếng còi không biết lối về ga Cậu bé con đôi mắt ngây thơ Đã đánh mất kho vàng và tiếng hát Anh bỏ hồ trong, bỏ vườn cây mát Đi tìm chân trời nhưng chỉ thấy cô đơn Mưa trên đường xa, mưa trên cửa sổ tâm hồn Ôi tuổi thanh xuân trôi qua bằng những đêm trăn trở Sách vở và cha anh không giải được cho mình Anh trở thành đứa trẻ hư thân Không chịu vâng lời không chịu ngủ Chẳng lời ru nào làm anh yên lòng cả Anh nghi ngờ cả đến giọt sương rơi Bỗng một ngày em tới em ơi Anh gặp biển khơi gặp nhà ga bóng mát Anh thấy chân trời tuổi thơ bát ngát Em dạy anh nhìn cái thật của đời Hiểu bao điều lòng anh vẫn non tươi Chẳng còn là đám mây rách rưới Từ nay có nhau từ nay không còn bóng tối Em trả lại cho anh hơi thở, dáng hình Mang niềm tin thầm lặng của bình minh Em giải thoát cho anh khỏi cô đơn lầm lỗi Anh trẻ lại, đời chẳng còn rắc rối Trước câu trả lời đơn giản : Hãy yêu thương Em dạy anh biết mơ ước, biết tin Bè bạn trẻ con đất đai mùa gặt Gạt khổ đau bàn tay em gieo hạt Xóa lo âu hy vọng lại căng buồm. Trước tình em đáng lẽ phải lặng yên Nhưng hạnh phúc làm anh không nén được Như biển cả vỡ bên mình Tổ quốc Mái tóc em là xứ sở của anh Mái tóc đen như một nỗi kinh hoàng Phủ xuống hồn anh hoang dại mà ấm áp Em đã tới dịu kỳ như âm nhạc Đất mênh mông chuyển gió tới chân trời Trăng mọc rồi, đêm rộng quá, em ơi. Bến Lạ _________ Tiếng Hát Vũ Khanh__________ Hai mươi năm rồi người đã quên ta Hay hai mươi năm ta đã quên người Người đã ra đi hay người ở lại Ta mù nẻo đời một bóng chim di Người ở ta đi mình còn lại chi Thiên thu mây trôi trên đường khép cửa Trái tim lưu vong, trái tim ngục tù Một kiếp đoạ đày tội lỗi thương vay Người đành quên ta ta còn hoài nhớ Nhớ Người thân xưa, nhớ mưa Sài Gòn Nhớ hàng me nghiêng, áo dài nẻo phố Nhớ lá sân trường một cõi ngây thơ Hai mươi năm dài đời cùng ta đi Lang thang trôi theo muôn trùng bến lạ Con tim hoang mang con tim tội tình Người ở bên trời còn nhớ hay quên ?
ANH YÊU EM VÀ ANH TỒN TẠI Lưu Quang Vũ Giữa bao la đường sá của con người Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài Chỉ một người ở lại với anh thôi Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn Anh lạc bước, em đưa anh trở lại Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh Khi những điều giả dối vây quanh Bàn tay ấy chở che và gìn giữ Biết ơn em, em từ miền cát gió Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng Anh thành người có ích cũng nhờ em Anh biết sống vững vàng không sợ hãi Như người làm vườn, như người dệt vải Ngày của đời thường thành ngày - ở - bên - em Anh biết tình yêu không phải vô biên Như tia nắng, chúng mình không sống mãi Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại Ai biết ngày mai sẽ có những gì Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi Giữa thế giới mong manh, nhiều biến đổi "Anh yêu em và anh tồn tại" Em của anh ơi, đôi vai ấm dịu dàng Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương Em ở đây, đời chẳng còn đáng ngại Em ở đây, bàn tay tin cậy Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao. Như Giọt Sầu Rơi _________ Tiếng Hát Vũ Khanh__________ Anh còn nhớ gì Mùa Đông đã chết trên cành soan già Mùa Xuân không hẹn đến Như tình chúng mình Tưởng đã chết trong em Không còn gì đâu anh, Không còn gì đâu anh Nhưng tình lỡ rồi, tình xưa đã chết Trên cội mai già, ngày xưa đã hết Không hẹn cũng về, dĩ vãng cũ đau thương Kỷ niệm nào cho anh, kỷ niệm nào cho em Thôi chẳng còn, chẳng còn gì, Kỷ niệm ơi nhắc nhở chi hoài Hãy quên đi, hãy quên đi ... Như mùa xuân đã chết trên cành thiên thu Chẳng còn, chẳng còn, Mùa Xuân đã chết, trên cội mai già, tình ta cũng sẽ hết Nhưng còn tất cả, nỗi nhớ nhớ thương thương, Kỷ niệm nào cho anh, kỷ niệm nào cho em
HUYỀN THOẠI Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy Giá được hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy Em sẽ chờ như thể một tình yêu… Em sẽ chờ Như hòn đá biết xanh rêu Của bến sông xa mùa cạn nước Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa Em sẽ chờ anh Như lúa đợi sấm tháng ba Như hạt cải vội đơm hoa chờ ngày chia tay với bướm Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau Em ở hiền Em có ác chi đâu Mà trời xanh xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác Có phải rượu đâu mà chờ rượu nhạt Có phải miếng trầu Đợi trầu dập mới cay Dẫu chẳng được hẹn hò Em cứ đợi cứ say Ngâu có xa nhau ngâu có ngày gặp lại Kim Kiều vỡ duyên nhau Chẳng thể là mãi mãi Em vẫn đợi Vẫn chờ Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu. __________________Đoàn Thị Lam Luyến Vết Thương Sỏi Đá _________ Tiếng Hát Elvis Phương__________ Vết thù nào trên đôi môi. Dấu lệ nào trong khóe mắt. Yêu một lần, khóc một lần. Cơn đau tìm về, tiếp nối cuộc tình Lối xưa bỏ ngõ Chợt xanh xao lên tuổi hồng. Chợt hôn mê lên tình nồng. Dấu chim bềnh bồng trên cao. Kỷ niệm rồi như chiêm bao. Ân tình rồi như sương khói. Yêu một ngày, khóc một ngày. Đêm hoang vọng buồn, tay ôm tủi hờn. Gót chân mộng du. Sầu lang thang qua đỉnh trời. Tình miên man nơi vực trầm Có chăng một vùng ăn năn. Biết yêu là khóc nhưng sao tình vẫn mãi tôn thờ. Biết yêu là sầu nhưng sao người cứ muốn thương đau. Biết yêu là chết nhưng sao tình vẫn mãi đong đầy. Biết yêu là hờn nhưng sao người cứ muốn chua cay. Có tình nào không mê say. Có tình nào không nhức nhối. Yêu một đời, khóc một đời. Cơn mê tuyệt vời, thương đau ngọt ngào. Vết thương sỏi đá. Rồi mây bay ôm đỉnh sầu Rồi hoang vu trên tuổi người Xót xa nụ cười rêu phong.
BÀI THƠ CÒN LẠI Hoàng Anh Tuấn Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất Màu áo hường còn gợn sóng âm thanh Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành Chân cuống quýt nên guốc dòn gõ cửa Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở Cho hồn nhiên, mắc cở với hoài nghi Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ Như màu trời len lén bước vào xanh Như thời gian vò nát lá thư tình Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh Như chưa lần nào em nói: yêu anh Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao Em có về ăn cưới những vì sao Để chân bước trên giòng sông loáng bạc Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc Yêu một người mà cảm thấy mênh mông Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ? Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi Tay vụng quá nên thư không viết nổi Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ Tầu bay giấy ngượng ngùng bay ra cửa! Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ Anh còn nguyên là một kẻ yêu em Em đi ngang xin ráng bước cho êm Đừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa? Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ Đừng nói trước để anh buồn vơ vẩn Có đi ngang xin em đừng đánh phấn Tóc buông rèm lùa tuổi thích ô mai Mắt vương tơ của những phút học bài Tay kheo khéo khi đánh chuyền với bạn Em giấu đi những nỗi lòng vỡ rạn Anh cũng thề giấu hết gió mưa đi Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê Những ngõ vắng, tối tăm anh giấu hết. Yêu Em Vào Cõi Chết _________ Tiếng Hát Elvis Phương__________ Anh đã biết, anh đã biết yêu em là tuyệt vọng Mà vì sao, mà vì sao anh vẫn cứ yêu thương Con giun con, nằm uốn khúc giữa đêm trường Rồi giun chết, chết tương tư vì sao sáng. Anh vẫn biết, anh đã biết yêu em là tuổi nhục Mà dù sau, mà dù sau anh yêu mãi khôn thôi Anh yêu em bằng nước mắt đứng lưng trời Bằng tia máu ứa trong tim dầu khô héo. Anh yêu em anh yêu em như rừng yêu thú dữ Anh yêu em, anh yêu em như tình cây với gío Anh yêu em, anh yêu em không còn chi nói nữa Biết nói gì đã yêu rồi, biết nói gì em ơi. Em đã sống, em đã sống như côn trùn khờ dại Tìm lữa thiêu, tìm lữa thiêu em đốt cháy cơn vui Emđưa em vào xâu kín cánh tay người Vòng tay trói tấm thân em vào oan trái. Em đã sống, em đã sống trong ân tình kẻ lạ Để mình anh, để mình anh trong thương nhớ khôn nguôi Em bay đi bằng cánh bướm giữa đêm dài Bằng hương ngát cánh hoa thơm rồi nhạt phai.
HÌNH NHƯ Chẳng biết phải nói gì khi anh nói "Hình như ..." Hình như anh không còn yêu em như ngày đầu gặp gỡ? Anh cứ hình như những điều anh ngỡ Còn em ... lặng im không đáp nổi một lời Có là gì Niềm tin bị bẻ đôi Dù câu nói có vẻ không chắc chắn Tơ yêu thương dệt trong thầm lặng Ai đo nỗi sầu lắng trong tiếng cười vui Ngày hôm qua Nắng không còn tươi Không có nghĩa nhạt màu xanh hy vọng Ngày hôm qua Đêm. Mưa trằn trọc Không có nghĩa là không ai khóc trong đêm Những ngôn từ không còn dịu êm Mái tóc mềm không còn ai nhẹ vuốt Vậy mà, em có "hình như" đâu Dù chỉ là an ủi chính mình một chút... cũng không Một phút yêu thương chợt hoá hư không Một giây nhung nhớ biến thành ảo vọng Anh giết chết một niềm tin đang sống Bằng dạ nghi ngờ cùng tâm trí bất an Anh sợ ư ... một sự thật phũ phàng Sao không nghĩ .. Có những điều chắc chắn còn phũ phàng nhiều hơn thế Ừ, có bao giờ anh thử "hình như" đâu chứ Để nhận ra sự nhầm lẫn riêng mình Em không biết Bản thân mình có chờ nổi một niềm tin Được vực sống sau những điều "hình như" ấy Có chắc chắn vết thương thôi không còn sưng tấy? Hay lại "hình như...hình như"... đến đau lòng... (Sưu tầm) Cỏ Úa _________ Tiếng Hát Elvis Phương__________ Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn Bão tố triền miên ngày em về nhà đó Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu Một chiều trên đồi em làm thơ Cỏ biếc tương tư vàng úa Mộng dệt theo đàn bên người mơ Mới biết mình yêu bao giờ Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang
MƠ VỀ EM Ở PHÍA KHÔNG EM Anh vẫn biết em đã chẳng của anh Của ai đó có lẽ anh không biết Nhưng trái tim anh vẫn hoài tha thiết Cảm nhận cùng em vị đắng của tình yêu... Em cũng đau vì thiếu vắng người yêu Anh cũng đau, đau vì yêu lạc lối Trong trái tim có chi mà mang tội Mang tội yêu người, người không riêng ta Em đừng khuyên anh tìm giấc mơ hoa Với ai đó bằng tình yêu họ có Em đã hiểu tình yêu là kẹo nhỏ Tan dần rồi, có dễ ngọt thơm hơn? Trong tủi buồn hay tha thiết, cô đơn Anh vẫn mãi có đâu hờn có trách Chuyện tình yêu muôn đời trong trang sách Chỉ đẹp khi tình dang dở mà thôi... Anh làm thơ giãi bày những chơi vơi Anh làm thơ để che đầy khoảng trống Nhưng chiếc thuyền mơ gặp cơn biến động Chở những mong manh theo sóng tan nhanh Cũng có những lần anh bắt gặp hạt mưa long lanh Như giọt nước mắt trong ngần em nhỏ xuống Giọt nước nước mắt sẽ vơi đi phiền muộn Nhưng em ơi anh nào có được để phai đi... Dù em bướng bỉnh, nông nổi điều chi Nhưng đó là lời lẽ trái tim em mách bảo Đối với anh chàng trai cao ngạo Gục ngã thật lòng khi đối diện cùng em Mong em sẽ gặp được những dịu êm Và em sẽ là nàng tiên hạnh phúc Dù dòng đời bến trong bến đục Anh mãi mơ về em...ở phía không em. Sưu tầm Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên _________ Tiếng Hát Khánh Ly__________ Em còn nhớ hay em đã quên ? Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân Nhớ đèn đường từng đêm thao thức Sáng che em vòm lá me xanh Em còn nhớ hay em đã quên ? Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm Có hai mùa vẫn đi về Có con đường nằm nghe nắng mưa Em ra đi nơi này vẫn thế Vẫn có em trong tim của mẹ Thành phố vẫn có những ước mơ Vẫn sống thiết tha Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi Em còn nhớ hay em đã quên ? Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng Phố em qua gạch ngói quen tên Em còn nhớ hay em đã quên ? Quê nhà đó bao năm có em Có bóng dừa có câu hò Có con đò chở mưa nắng đi Em còn nhớ hay em đã quên
CHIỀU TRÊN BIỂN VẮNG Ta lẳng lặng đứng nhìn chiều biển vắng Gió vô tình se thắt trái tim côi Sóng lả lơi nô đùa trên cát trắng Chợt thấy lòng, Ta nhớ lắm người ơi!... Chớm bước đi, sao lòng nghe buốt nhói Ngước mắt nhìn, biển vắng bóng chiều rơi Gió hắt hiu chạnh lòng buồn vời vợi Lẻ loi Ta lạc lõng giữa biển trời! Đứng lặng im nhìn nghìn con sóng vỗ Cánh buồm ai cô độc giữa trùng dương Đi về đâu giữa biển chiều muôn hướng Hay như Ta đời lạc lối muôn phương! Chiều biển vắng ôi! buồn cô độc quá Người phương xa có chút nhớ về Ta Hay tất cả lòng người đà bôi xóa Như dấu chân trên cát đã nhạt nhòa?! Sưu tầm Để Gió Cuốn Đi _________ Tiếng Hát Khánh Ly__________ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng Để làm chi em biết không ? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông Ôi trái tim đang bay theo thời gian Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian Những khi chiều tới cần có một tiếng cười Để ngậm ngùi theo lá bay Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình Chỉ lặng nhìn không nói năng Để buốt trái tim, để buốt trái tim Trong trái tim con chim đau nằm yên Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu Một sớm mai chim bay đi triền miên Và tiếng hót tan trong trời gió lên Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người Còn cuộc đời ta cứ vui Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai
Bài thơ thứ nhất T.T.Kh- Thuở trước hồn tôi phơi phới quá Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương... Nhưng mà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương. Tai ác ngờ đâu gió lạ qua Làm kinh giấc mộng những ngày hoa Thổi tan tâm điệu du dương trước Và tiễn Người đi bến cát xạ Ở lại vườn Thanh có một mình Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo Yêu bóng chim xa, nắng lướt mành. Và một ngày kia tôi phải yêu Cả chồng tôi nữa lúc đi theo Những cô áo đỏ sang nhà khác - Gió hỡi! làm sao lạnh rất nhiều? Từ đấy không mong, không dám hẹn Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ Người ấy ghi lòng: "vẫn nhớ em!" Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên Bỗng ai mang lại cánh hoa tim Cho tôi ép nốt lòng dư lệ Rỏ xuống thành thi khóc chút duyên? Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ! Tóc úa giết dần đời thiếu phụ... Thì ai trông ngóng, chả nên chờ! Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa: - "Cố quên đi nhé, câm mà nín Đừng thở than bằng những giọng thơ!" Tôi run sợ viết; lặng im nghe Tiếng lá thu khô siết mặt hè Như tiếng chân người len lén đến. - Song đời nào dám găp ai về! Tuy thế, tôi tin vẫn có người Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi Biết đâụ..tôi: một tâm hồn héo, Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi! Một Cõi Đi Về _________ Tiếng Hát Khánh Ly__________ Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về. Lời nào của cây, lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua Vừ tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa Mây che trên đầu và nắng trên vai Đôi chân ta đi sông còn ở lại Con tim yêu thương vô tình chợt mỏi Lại thấy trong ta hiện bóng con người. Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta, bay từng hạt nhỏ Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa Từng lời tả dương là lời mộ địa Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe. Trong khi ta về lại nhớ ta đi Đi lên non cao đi về biển rộng Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì. (Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì
Đan Áo Cho Chồng - T.T.Kh - "Chị ơi! Nếu chị đã yêu. Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Đã xa hẳn quãng đường hương Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng. Biết chăng chị? Mỗi mùa đông Đáng thương những kẻ có chồng như em Vẫn còn thấy lạnh trong tim Đan đi đan lại áo len cho chồng. Như con chim hót trong lồng Hạt mưa nó rụng bên song bơ thờ. Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ Than ôi! Gió đã sang bờ ly tan... Tháng ngày miễn cưỡng em đan Kéo dài một chiếc áo len cho chồng. Như con chim nhốt trong lồng Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao! Ngoài trời mưa gió xôn xao Ai đem khóa chết chim vào lông nghiêm? Ai đem lễ giáo giam em? Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời... Lòng em khổ lắm chị ơi! Trong bao tủi cực với lời mỉa mai. Quang cảnh lạ, tháng năm dài Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật mình!" Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui _________ Tiếng Hát Hồng Nhung__________
Bài thơ cuối cùng - T.T.Kh - Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ? Một mùa thu cũ, một lòng đaụ... Ba năm ví biết anh còn nhớ Em đã câm lời, có nói đâu! Đã lỡ, thôi rồi! chuyện biệt ly Càng khơi càng thấy lụy từng khị Trách ai mang cánh "ti-gôn" ấy Mà viết tình em, được ích gì? Chỉ có ba người đã đọc riêng Bài thơ "đan áo" của chồng em. Bài thơ "đan áo" nay rao bán Cho khắp người đời thóc mách xem... Là giết đời nhau đấy, biết không? Dưới dàn hoa máu tiếng mưa rung Giận anh, em viết dòng dư lệ Là chút dư hương: điệu cuối cùng! Từ đây, anh hãy bán thơ anh Còn để yên tôi với một mình Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét Thì đem mà đổi lấy hư vinh. Ngang trái đời hoa đã úa rồi Từng mùa gió lạnh sắc hương rơị... Buồng nghiêm thờ thẫn hồn eo hẹp Đi nhớ người không muốn nhớ lời! Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây Tôi run sợ viết, bởi rồi đây Nếu không yên được thì tôị...chết Đêm hỡi! làm sao tối thế nầy? Năm lại năm qua cứ muốn yên Mà phương ngoài gió chẳng làm quên Và người vỡ lỡ duyên thầm kín Lại chính là anh? anh của em! Tôi biết làm sao được hỡi trời? Giận anh, không nỡ! Nhớ không thôi! Mưa buồn, mưa hắt, trong lòng ướt... Sợ quá đi, anh..."có một người"!... Để Gió Cuốn Đi _________ Tiếng Hát Hồng Nhung__________
Thu Tình Nhược Thu Thu tỉnh đâu mà em bảo say Thu đi ta lạc tận phương này Hình như ai đó chờ thu đến Mặc áo vàng thay lá úa bay.. Ta với em dù mộng rất xa Nghe chừng như mới gặp hôm qua Đêm kia trăng chết bờ sông vắng Ta chết chìm trong nỗi thiết tha. Thu chửa muốn về sao cứ mong Làm heo may cuộn nhẹ trong lòng Nếu em dệt áo chờ thu đến Mây sẽ phơi buồn trong nắng trong Thu muộn, có người gọi ới ơi Hồn thu trăn trở nghẹn bao lời Kìa thu đang đến thu đang đến Nhưng sợ hè chưa kịp gót dời Thôi nhé lối về sao vẩn vơ Hồn thu khe khẽ rót trong mơ Ai cho dăm lá thu vừa úa Để dệt đời nhau chút mộng hờ.. HẠ TRẮNG _________ Tiếng Hát Hồng Nhung__________
Đành Xa Nhau Thôi Lã Thế Phong Tôi không thể cho em khung trời rộng Để em bay thoả chí kiếp phiêu bồng Bởi đời tôi định mệnh cứ xoay vòng Lay hoay mãi cũng lối cùng ngõ hẹp Tôi vẫn biết em ươm nhiều mộng đẹp Như hoa xuân hương ngát giữa trời chiều Bóng cây tôi gom lại chẳng có nhiều Sao che được dáng em hờn trong nắng Chắc em hiểu vì sao tôi im lặng Thế giới ta đâu nối được bằng lời Đại lộ em đi tràn ngập những tiếng cười Con hẻm nhỏ tôi về trong hoang phế Đành xa nhau thôi, dù rằng không dễ Trả lại em những ngày tháng chưa buồn Và cho tôi chút yên tĩnh trong hồn Khi nhắm mắt cõi lòng còn thanh thản Rong Rêu _________ Tiếng Hát Vũ Khanh__________ Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển Thà là chim bay vui theo tháng ngày Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời Lang thang giữa cuộc đời mà vui. Một ngày bên em, cho em hơi thở Từ dạo yêu em, con tim tan vỡ Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng Đêm thương nhớ một mình lẻ loi. À ơi người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say Tìm đâu em hỡi, người yêu ơi Đêm hồng những lần hẹn hò Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, ngất ngây. Chỉ vì yêu em nên anh vất vả Chỉ vì yêu em nên anh mất cả Tình buồn em ơi, lanh thang giữa cuộc đời Bên sông có một người nhìn theo. Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài Lê thê suốt một đời Vì sao...