ĐÔI DÉP Nguyễn Trung Kiên Bài thơ tình anh viết tặng cho em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng tha thiết Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ. Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau. Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia. Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu. Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng sẽ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh. Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành Chẳng hứa hẹn mà không hề giả dối Chẳng thề nguyền mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi. Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung. Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia! Sưu tầm.
THƠ Lỡ duyên rồi là hết phải không em? Đã lỡ duyên rồi là hết phải không em Anh đi hết một đời yêu mà vẫn hoài dang dở Khóc cho tình xưa đã một lần mắc nợ Dấu nỗi lòng năm tháng - nhớ hay quên ? Những quán cafe trên phố không tên Góc ngồi cũ đôi tình nhân mới Người phục vụ gật đầu nhìn sang cười bối rối Chỗ em ngồi...như nốt lặng mênh mang Chỗ em ngồi trống vắng giữa không gian Vị cafe chảy ngược vào ký ức Vị cafe đắng nỗi lòng thổn thức Đã lỡ Duyên rồi là hết phải không em? Sưu tầm.
TỰ HÁT Xuân Quỳnh Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa với trái tim Biết làm sống những hồng cầu đã chết Biết lấy lại những gì đã mất Biết rút gần khoảng cách của tin yêu Em trở về đúng nghĩa trái tim em Biết khao khát những điều anh mơ ước Biết xúc động qua nhiều nhận thức Biết yêu anh và biết được anh yêu. Mùa thu nay sao bão mưa nhiều Những cửa sổ con tàu chẳng đóng Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái tim em Là máu thịt, đời thường ai chẳng có Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
THƠ NỬA VỜI Nghiêm Huyền Vũ Vòng tay em nửa vời Xiết tình anh không chặt Ánh mắt em nửa vời Nói không tròn đằm thắm Nụ hôn em nửa vời Như chạm vào trái đắng Tình yêu em nửa vời Nửa như là gánh nặng... Em ơi đường xa lắm Mái chèo em nửa vời Buồm em căng một nửa Biết bao giờ xa khơi... Hà Nội Đêm Trở Gió https://mp3.zing.vn/bai-hat/Ha-Noi-Dem-Tro-Gio-My-Linh/ZW6078O0.html __________________ Tiếng Hát Mỹ Linh____________________ Hà Nội ơi tươi xanh màu áo học trò Những con đường thân quen còn đó Tiếng rao vang đâu đây nghe động trời đêm. Hồng Hà ơi buồm ai khe khẽ thuyền về Cành me thì thầm gục đầu vào dĩ vãng Tiếng ve kêu râm ran suốt đêm hè Giọng dân ca sao gợi nhắc hồ Gươm. Hà Nội ơi xanh xanh liễu rủ mặt hồ Gươm Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng Con sóng nào vẫn vỗ về vào đam mê Hà Nội ơi, Hà Nội ơi. Ta nhớ không quên những tháng năm qua Một nét riêng tư gợi nhắc cho ai Là nhắc đến những kỷ niệm đã qua. Hà Nội ơi nhớ về mùa thu tháng mười Áo học trò xanh những hàng me Hà Nội ơi ta nhớ không quên Hà Nội ơi trong trái tim ta. Chiều mùa thu gió về rộng trên phố phường Nắng vàng hồng tươi những nụ cười Hà Nội ơi ta nhớ không quên Hà Nội ơi trong trái tim ta.
THƠ Phép cộng tình yêu ____________Trần Đình Khâm Những phép toán thông thường không thể tính Những yêu thương ta cộng cả cho nhau Mỗi ngày, mỗi ngày nỗi nhớ nhiều thêm Một cộng một vẫn chỉ như là một Cũng thế thôi khi không còn yêu nữa Hai số không cộng lại vẫn bằng không Hai số không vô tình như một số Phỏng có ích gì khi “không” cứ nhiều lên Khi kết quả là số âm ta vẫn cộng Thì trong tim ắt day dứt đớn đau Và trong lòng là một vết thương sâu Và tình yêu chỉ còn như địa ngục Anh mong muốn mình sẽ bằng dương một Dù trên đời đầy dẫy những số âm Và phép cộng lúc nào cũng có Hãy giữ mình đừng để nó âm nghe. Chiều Mưa Hà Nội https://mp3.zing.vn/bai-hat/Chieu-Mua-Ha-Noi-Y-Lan/ZWZC97CA.html __________________ Tiếng Hát Mỹ Linh____________________ Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào nỗi nhớ Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào kỷ niệm! Mưa, mưa về trên phố xin hạt mưa rơi Về nơi miền thương nhớ Em gửi cơn mưa chiều về phương anh. Mưa mưa về trên phố nhớ chiều Hồ Tây Ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm Ánh đèn vàng ngoại ô, đưa em về phố vắng Anh đếm hạt mưa rơi, đêm Hà Nội Hạt mưa bay bay vương đầy mái tóc Để chiều nay mưa rơi, đưa em vào nỗi nhớ... Mưa, mưa từ biển vắng xin hạt mưa rơi Về nơi miền thương nhớ Anh gửi cơn mưa chiều về phương em Mưa, mưa về trên phố nhớ chiều Hồ Tây Ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm Giữa ngàn đảo trùng xa yêu từng hạt mưa rơi Ôi nhớ Hồ Gươm soi đêm Hà Nội Hạt mưa bay bay vương đầy vai áo Đảo chiều nay mưa rơi, đưa anh vào nỗi nhớ... Chia tay chiều mưa rơi Nụ hôn đầu nhớ mãi Gửi về đảo xa khơi Hà Nội chiều mưa... Anh đi chiều mưa rơi Nụ hôn đầu nhớ mãi Bao nhiêu hạt mưa rơi Đong đầy bấy nhiêu tình
Phố Mùa Đông https://mp3.zing.vn/bai-hat/Pho-Mua-Dong-My-Linh/ZW6WZ98W.html __________________ Tiếng Hát Mỹ Linh____________________ Ngoài phố xao xác heo may về Vội vã em bước đi trên hè Rực rỡ trong chiếc khăn len hồng Đường phố như có thêm nắng bừng thật ấm áp Cùng những chiếc lá rơi trên đường Cùng tiếng chim hót vui trong vườn Cùng chút hương thoáng bay thơm nồng Đằm thắm câu hát ai trong chiều mùa đông Tôi như trong mơ trên những con đường mùa đông lúc trở về Em đi bên tôi, sao giữa đông người mà em vẫn lặng lẽ Phố xá vẫn thế, liễu vẫn mềm rũ bóng xuống mặt hồ Xóm ngõ vẫn thế, vẫn rất gần mà em xa vời quá Đến nao lòng những nỗi buồn chớm đông THƠ EM BẢO ANH ĐI ĐI Em bảo anh đi đi Sao anh không đứng lại Em bảo anh đừng đợi Sao anh vội đi ngay Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Sao mà anh ngốc thế Không nhìn vào mắt em? (Sưu tầm)
SINH NHẬT Nguyễn Nhật Ánh Sinh nhật em chẳng biết tặng gì Tặng đôi dép nhỏ để em đi Tặng cây viết nhỏ cho em viết Hay tặng vầng trăng đã dậy thì Hay tặng em một buổi dạo chơi Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời Anh mười lăm tuổi, em mười bốn Quên mất rằng ta đã lớn rồi Hay tặng em một sớm mai hồng Cụm mây vàng chở nắng đi rong Mênh mông trời đất không bờ bến Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm Hay tặng em một chuyện tình dài Đọc hoài mà chưa tới chương hai Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai Rốt lại thì anh biết tặng gì Thôi, tặng một ngày không nói chi Ngồi im chỉ để nghe sau áo Hai trái tim cười rất đáng nghi .
HƯƠNG TÌNH YÊU ĐỖ TRUNG QUÂN Mong manh nhất không phải là tơ trời Không phải nụ hồng Không phải sương mai Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức Anh đã biết một điều mong manh nhất Là tình yêu Là tình yêu đấy em! Tình yêu, Vừa buổi sáng nắng lên, Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội Ta vừa chạy tìm nhau... Em vừa ập vào anh... ... Như cơn giông ập tới Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi. Không phải đâu em - không phải tơ trời Không phải mây hoàng hôn Chợt hồng ... chợt tím ... Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến Anh cầu mong - không phải bây giờ Mà khi tóc đã hoa râm Khi mái đầu đã bạc Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ Còn thấy tựa bên vai mình Một tình yêu không thất lạc ... http://mp3.zing.vn/bai-hat/Huong-tinh-yeu-Bao-Yen/IW6C67F7.html Không phải là tơ trời Không phải là sương mai Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức Em đã biết một điều mong manh nhất Là tình yêu, là tình yêu ngát hương Tình yêu như buổi sáng nắng lên Ðã ào ạt cơn mưa chiều bất chợt Tình yêu như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi Sao sóng vô tình, sóng lại ngược ra khơi... Không... phải sương mai Không... phải tơ trời Không phải mây hoàng hôn chợt hồng chợt tím Tình yêu mang bóng dáng pha lê Nên thầm mong không vỡ bao giờ Theo thời gian dẫu mái tóc hoa râm Vẫn thấy bên vai mình một tình yêu của anh Vẫn thấy bên vai mình một tình yêu thủy chung.
Mẹ của anh Xuân Quỳnh Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong. Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu anh đen. Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao. Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa. Xin đừng bắt chước câu ca Đi về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà. Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng. Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu từ những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em. Tuổi Đá Buồn __________________ Tiếng Hát Quang Dũng____________________ Trời còn là mưa, mưa rơi mênh mang Từng ngón tay buồn, em mang em mang Đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng cài lên tóc mây Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em nồng nàn, ru em nồng nàn. Trời còn là mây, mây trôi lang thang Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng vùi quên trong tay Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em giận hờn, ru em giận hờn. Trời còn là mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi Tuổi buồn em mang, đi trong hư vô, ngày qua hững hờ Trời còn là mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến mây hồng, em mang trên vai Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời. Trời còn là mưa, mưa rơi thênh thang Từng gót chân trần, em quên em quên Ôi miền giáo đường, ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi Em gầy ngón dài, lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.
TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI Tôi chỉ có mình tôi Ở cũng vậy mà đi cũng vậy Bỗng một ngày nào đấy Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi Ðến cũng được mà đi cũng được Sống trên đời ai biết trước Bởi có khi thua được cũng bằng nhau Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ Vậy thôi là cũng đủ Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người Tôi một mình mê mải rong chơi Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng Giọt nước mắt nào mằn mặn Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng Tôi một mình ngơ ngẩn số không Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc Làm một điều gì nhỏ nhặt Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời Tôi một mình và chỉ một mình tôi Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá Muốn được là tất cả Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng Tôi một mình ngơ ngác có và không Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có Nên suốt đời lọ mọ Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên . (Sưu tầm) Đời Có Bao Nhiêu Ngày Vui __________________ Tiếng Hát Quang Dũng____________________ Trời còn là mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi Tuổi buồn em mang, đi trong hư vô, Đôi lúc tôi hay một mình Tự hỏi rằng đời này có bao nhiêu ngày vui Đôi lúc tôi mơ một mình Ngồi lặng im nghe và đếm bao nhiêu ngày trôi Đôi lúc tôi yêu một mình Đường về riêng tôi lặng lẽ chẳng ai đợi tôi vuốt ve bàn tay vỗ về Buồn làm sao buông...? Đôi lúc tôi hay tự hỏi rằng Một mai đây mình chết có ai buồn không? Đôi lúc tôi hay ngộ nhận Nhiều điều xa xôi lạ lẫm ngỡ như là quen Đôi lúc muốn sống thật chậm Để kịp yêu thương kịp nói những điều vấn vương Giá như ở đâu đó người đợi lắng nghe tôi kể Đời có bao nhiêu ngày vui Thảnh thơi để ta mỉm cười Chỉ ước có ai đợi tôi Vỗ về ôm tôi mỗi tối Đời chẳng thể như là mơ Dẫu ta cứ mong chờ Lạnh lẽo cô đơn thờ ơ bơ vơ chết trong hững hờ.
Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ Phan Huỳnh Điểu Trình bày: Bảo Yến. http://mp3.zing.vn/bai-hat/O-Hai-Dau-Noi-Nho-Bao-Yen/ZWZ9Z7D6.html Có một không gian nào Đo chiều dài nỗi nhớ? Có khoảng mênh mông nào Sâu thẳm hơn tình thương? Ở đầu này nỗi nhớ, anh mơ về bên em Ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau hơn. Đêm nghe tiếng mưa rơi, Đếm mấy triệu hạt rồi Mà chưa vơi nỗi nhớ Ở hai đầu nỗi nhớ, yêu và thương sâu hơn Ở hai đầu nỗi nhớ, nghĩa tình đằm thắm hơn. Chỉ Có Một Thời __________________ Tiếng Hát Quang Dũng____________________ Chỉ có một thời, để yêu, và để thương Chỉ có một thời, để giận, hay dỗi hờn Ngày ta yêu, bước chân đầu tiên Niềm hân hoan, nỗi vui triền miên Chỉ có, chỉ có một thời thôi... Chỉ có một thời, để cho lòng, ngẩn ngơ Rồi bỗng một ngày, vội vàng anh hững hờ Chợt nghe trong, hắt hiu, chiều mưa Từng cơn đau, tiếc thương, cào xé, từng giờ Người yêu ơi! có nhớ bên đời nhau Thời yêu xưa, ngỡ không niềm đau Mà đêm nay, có ta chìm sâu, trong khổ đau, cào cấu Còn nơi đâu? giá buốt tâm hồn ta Ngày đông qua, kí ức, không rời xa Tình nơi anh, chấp cánh bay về đâu? Sao vội quên ta, người yêu dấu... Chỉ có một thời, để yêu, rồi để xa Lặng lẽ đời mình, ngồi buồn, trên phố lạ Nhìn nơi đây, bước chân người đi Mà trong ta, khát khao, hình bóng, người về.
LÁ DIÊU BÔNG Hoàng Cầm Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng Chị thẩn thơ đi tìm Đồng chiều Cuống rạ Chị bảo Đứa nào tìm được Lá Diêu bông Từ nay ta gọi là chồng Hai ngày Em tìm thấy Lá Chị chau mày Đâu phải Lá Diêu bông Mùa đông sau Em tìm thấy Lá Chị lắc đầu trông nắng vãn bên sông Ngày cưới Chị Em tìm thấy Lá Chị cười xe chỉ ấm trôn kim Chị ba con Em tìm thấy Lá Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn Từ thuở ấy Em cầm chiếc Lá đi đầu non cuối bể Gió quê vi vút gọi Diêu bông hời... ...ới Diêu bông...! Duyên Quê __________________ Tiếng Hát THU HIỀN____________________
TIẾNG GUỐC CUỐI HIÊN TRƯỜNGNguyễn Thái Dương Chiều bỗng vang trong lòng ta tiếng guốc Những âm thanh lóc cóc cuối hiên trường, Nơi một thuở ta vòng tay trước ngực Trầm ngâm theo một tiếng guốc ai khua. Mười sáu tuổi, ai còn vô tư quá Ai vô tư đến độ hoá... vô tình Giờ ra chơi, ai ham chơi kì lạ Bỏ ta một mình đứng ngóng... một âm thanh Ơi tiếng guốc trong muôn ngàn tiếng guốc Ta nhận ra nhờ nhịp guốc ai giòn Thềm sân rộn tiếng ai cười nhún nhảy Tóc đuôi gà run rẩy dáng trăng non Ta đã đợi buổi ai còn mười sáu Đến hôm nay Ai mười tám rồi mà! Sao tiếng guốc vẫn hồn nhiên huyên náo Cuối hiên trường khi sắp hết cấp ba? Ai huyên náo, còn ta thầm kín vậy Chút riêng tư không dễ nói thành lời. Ta còn giữ, nghĩa là còn đợi mãi Một ngày nào tiếng guốc khẽ khàng rơi.... Tình Thắm Duyên Quê __________________ Tiếng Hát THU HIỀN____________________
SÓNG Xuân Quỳnh Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sóng không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Những con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương Bắc Dẫu ngược về phương Nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh - một phương Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dẫu muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Đễ ngàn năm còn vỗ… Buồn Trình bày: Tuấn Ngọc Sáng tác: Trịnh Công Sơn http://mp3.zing.vn/bai-hat/Buon-Tuan-Ngoc/ZWZC0CA6.html Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say. Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui. Đôi ta như bước lên đỉnh sầu Mà đời luôn cao ngất thương đau Bao lâu ân ái chưa đậm màu Toàn là cay đắng giết thương yêu. Tình đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn Buồn như ly rượu đầy không có ai cùng cạn Buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say. Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui. Đôi ta như bước lên đỉnh sầu Mà đời luôn cao ngất thương đau Bao lâu ân ái chưa đậm màu Toàn là cay đắng giết thương yêu. Tình đôi ta thật buồn như lứa hoa nở muộn Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn Tình yêu không trọn vẹn buồn mỗi ngày buồn hơn... Hoa Cau Vườn Trầu __________________ Tiếng Hát THU HIỀN____________________
Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối Thanh Nguyên Thầy văn học đọc câu phương ngôn “Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối” Có đúng thế không, hở bạn bè cùng tuổi ? Lứa đôi bắt đầu yêu Sáng nay em gởi gì qua ánh mắt nheo Mà khiến anh đêm về khó ngủ Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ Ngắn vô cùng – không đủ để nhìn nhau Đừng ai hiểu lầm ai đó muốn làm cao Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác Thì ra, thầy bảo mà đúng thật Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến đúng một cái tên Tự dưng em quá chừng xấu hổ Má đỏ bừng và không cười nói nữa Có ai hỏi :”hắn đấy à ?” Vội đáp : “còn lâu !” Và anh thì có khác gì đâu Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động Nên bất ngờ phải nói “có” thành “không” Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ? Tự dưng em không dám lên lớp trễ Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười ! Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang qua căn nhà em ở Chỉ cần một cái nhìn…hai đứa sẽ ngủ ngon Nhưng bạn bè ơi Đừng tìm hiểu gì hơn Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió Anh sẽ giải thích, anh đi ngang qua căn nhà đó Như đi ngang qua bao căn nhà khác trên đường Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường Dù sự thật có rất nhiều thay đổi Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối Nhưng mà sự nói dối vụng về trẻ nít Rất dễ thương Và dĩ nhiên đáng được khoan dung Hãy tha thứ cho những người Vì bắt đầu yêu nên Bắt đầu nói dối...
Lỡ Bước Sang Ngang Nguyễn Bính I "Em ơi em ở lại nhà Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương Mẹ già một nắng hai sương Chị đi một bước trăm đường xót xa. Cậy em, em ở lại nhà Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương Hôm nay xác pháo đầy đường Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng Chuyến này chị bước sang ngang Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay. Rượu hồng em uống cho say, Vui cùng chị một vài giây cuối cùng. (Rồi đây sóng gió ngang sông, Đầy thuyền hận,, chị lo không tới bờ) Miếu thiêng vụng kén người thờ, Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em. Đêm nay là trắng ba đêm, Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn. Một vai gánh vác giang san... Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương. Mắt quầng, tóc rối tơ vương Em còn cho chị lược gương làm gì ! Một lần này bước ra đi Là không hẹn một lần về nữa đâu, Cách mấy mươi con sông sâu, Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh Cũng là thôi... cũng là đành... Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao ? Tuổi son nhạt thắm phai đào, Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người ! Em đừng khóc nữa, em ơi ! Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em ! Một đi bảy nổi ba chìm, Trăm cay nghìn đắng, con tim héo dần Dù em thương chị mười phần, Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi." Chị tôi nước mắt đầm đìa, Chào hai họ để đi về nhà ai... Mẹ trông theo, mẹ thở dài, Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran. Tôi ra đứng ở đầu làng Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa. II Giời mưa ướt áo làm gì ? Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng. Người ta: pháo đỏ rượu hồng Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang. Lần đầu chị bước sang ngang, Tuổi son sông nước đò giang chưa tường. ở nhà em nhớ mẹ thương Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ. Mẹ ngồi bên cửi se tơ Thời thường nhắc: "Chị mầy giờ ra sao ?" "-- Chị bây giờ"... nói thế nào ? Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang. Chị từ lỡ bước sang ngang Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền. Xuôi dòng nước chảy liên miên, Đưa thân thế chị tới miền đau thương, Mười năm gối hận bên giường, Mười năm nước mắt bữa thường thay canh. Mười năm đưa đám một mình, Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên. Mười năm lòng lạnh như tiền, Tim đi hết máu, cái duyên không về. "Nhưng em ơi một đêm hè, Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn. Dừng chân bên bến sông buồn, Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang. Đoái thương, duyên chị lỡ làng. Đoái thương phận chị dở dang những ngày. Rồi... rồi... chị nói sao đây ! Em ơi, nói nhỏ câu này với em... ...Thế rồi máu trở về tim Duyên làm lành chị duyên tìm về môi. Chị nay lòng ấm lại rồi, Mối tình chết, đã có người hồi sinh. Chị từ dan díu với tình, Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng." Tim ai khắc một chữ "nàng" Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo. Nhưng yêu chỉ để mà yêu, Chị còn dám ước một điều gì hơn. Một lần hai lỡ keo sơn, Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung. Rồi đêm kia, lệ ròng ròng Tiễn đưa người ấy sang sông chị về. Tháng ngày qua cửa buồn the, Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa. III Úp mặt vào hai bàn tay, Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm. "Đã đành máu trở về tim, Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ. Người đi xây dựng cơ đồ... Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân. Người đi khoác áo phong trần, Chị về may áo liệm dần nhớ thương. Hồn trinh ôm chặt chân giường, Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây. Năm xưa đêm ấy giường này, Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày... cực chưa ! Thế là tàn một giấc mơ, Thế là cả một bài thơ não nùng ! Tuổi son má đỏ môi hồng, Bước chân về đến nhà chồng là thôi ! Đêm qua mưa gió đầy giời, Trong hồn chị, có một người đi qua... Em về thương lấy mẹ già, Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công. Chị giờ sống cũng như không Coi như chị đã sang sông đắm đò".
NẾU ANH ĐI VỚI NGƯỜI YÊU Nếu anh đi với người yêu Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi: Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em. Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta ai biết vì đâu Hai con đường rẽ xa nhau, xa hoài. Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu... Thành Phố Tình Yêu Và Nỗi Nhớ __________________ Tiếng Hát TRỌNG TẤN____________________
LÁ THƯ TÌNH BỊ ĐỐT CHÁY Puskin Vĩnh biệt lá thư tình! Thôi vĩnh biệt: Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân? Bàn tay ta sao mãi chẳng muốn buông Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa? Nhưng đủ rồi! Phân vân làm chi nữa. Cháy đi thôi, thư ủ ấp yêu đương! Lòng ta yên rồi chẳng chút vấn vương. Này ngọn lửa tham tàn đang sắp cuốn Những trang giấy thư em… Xin chút gượm! Bốc lửa rồi! Làn khói nhẹ vẩn vơ Tan nhoà cùng lời cầu nguyện của ta. Hình chiếc nhẫn ước thề trên xi gắn Đã biến mất, xi chảy sôi … Ôi, thần thánh! Thế là xong! Than giấy mỏng cuộn tròn, Trên tàn than trắng dấu nét thiêng liêng… Cả lồng ngực của ta dường thắt lại, Hãy lưu mãi giữa lòng ta quằn quại, Hỡi niềm vui chua xót của đời ta, Cuộc đời buồn, ôi thân thiết tàn tro. (Dịch giả: Thuý Toàn)
NỖI NHỚ RONG RÊU “Sóng làm đau bờ bằng nụ hôn lạnh ngắt Anh làm đau em bằng cái nhìn im lặng Em làm đau mình bằng phút cách xa. Tình yêu muôn đời giống như cỏ và hoa. Đón nắng huy hoàng cùng muôn trùng bão tố. Nhưng lòng em một niềm tin…sụp đỗ. Em ra biển vàng lấy cát lấp tơ vương. Anh đừng nhớ để em đừng thương Sóng đừng xô bờ để biển hằn lên vệt vỡ. Nứt trong lòng em sợ chẳng còn đau… Đừng hỏi em tình yêu em ở đâu. Anh vẫn đó mà như là kỷ niệm. Em nhặt thương yêu để thả về với biển. Giữ lại cho mình một chút nhớ rong rêu....” (Sưu Tầm)