Nếu Như Ngày Đó _____Tiếng Hát Lệ Quyên______ Nếu như ngày đó ta không gặp nhau Thì chắc nay đã không u sầu Nếu như ngày đó tiếng yêu không phai màu Thì giờ đây ta đâu phải xa nhau Nếu như ngày đó anh khôn lừa dối Thì tình đôi ta đã không lạc lối Bước trong chiều tối nghe lòng đơn côi Một mình em về chốn xa xôi ìm nhau trong bao nhung nhớ sao nghe nói đau Đã yêu thật rồi sao gian dối nhau Tiếng yêu ban đầu giờ là nỗi đau Thôi ta dành cố quên mau người ơi Tình là trò chơi ân ái reo bao trái ngang Giấc mơ phai tàn mình em khóc than Trách ai phũ phàng lòng ta nát tan Dù cố bên nhau thì cũng đã muộn màng.
Đắng Cay _____Tiếng Hát Lệ Quyên______ Người yêu dấu ơi, tình em đã trao anh rồi, nổi nhớ ngàn khơi không cuồn phong gió mưa nào ngăn lối. Người yêu dấu ơi, dù năm tháng thêm xa vời, bóng đêm tối trong lẽ loi đơn côi cuộc đời. Giọt lệ đắng cay nhoà trên gối bao u hoài, dĩ vãng còn đây nghe thầm đau vết thương tình xưa ấy. Thời gian đã qua, lưu luyến mãi không phai nhoà, mãi cho đến kiếp sau tình còn nghe xót xa. Biết thế khi xưa đừng chung đường, sợi nắng giọt mưa nào ai có lường. Ánh mắt đôi môi càng bẽ bàng, tình đắm tình say tình đã lỡ làng. Vẫn mãi mãi yêu anh yêu vô vàng, vẫn mãi mãi yêu anh khi duyên tình trái ngang.
Yêu Thương Mong Manh _____Tiếng Hát Lệ Quyên______ Anh, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa Mà vì sao đôi khi em thấy yêu thương thật quá mong manh Người hỡi, tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu Em lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao Người hỡi, tình mình tựa như những tháng năm kia đổi thay Hãy yêu thương để có nhau mãi về sau Người yêu nhé nhìn em lần nữa Hứa một lời sẽ mãi bên nhau Và em sẽ nhìn anh và hát Em sẽ mãi yêu anh hơn lời em nói Dù năm tháng đổi thay người hỡi Những ngọt ngào vẫn mãi trong nhau Bàn tay vẫn tìm nhau trìu mến Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây về đâu
Nỗi Nhớ Mùa Đông _____Tiếng Hát Lệ Quyên______ Dường như ai đi ngang cửa. Gió mùa đông bắc se lạnh. Chút lá thu vàng đã rụng. Chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời. Mà ngỡ ai đó nói cười. Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy. Giờ đây cũng bỏ ta đi. Làm sao về được mùa đông. Dòng sông đôi bờ cát trắng. Làm sao về được mùa đông. Để nghe chuông chiều xa vắng. Thôi đành ru lòng mình vậy. Vờ như mùa đông đã về.
Tiễn Đưa _____Tiếng Hát Vũ Khanh______ Khi em về chừng như sang đông Trời tháng năm mà nghe lành lạnh Khi em về ngồi nghe biển hát Chiều qua nhanh như em xa anh Mai em về mình không đưa nhau Lời cám ơn giữ lại cho người Một nụ cười thôi cũng đủ Mai em về ta không đưa nhau Làm người ở lại có bao giờ vui Khi tình nhân không còn đứng chung đôi Làm người ở lại bao giờ cũng buồn Như nụ quỳnh hương chẳng còn ngát hương Em đi rồi còn chi em ơi Bao yêu thương cũng theo người rồi Em xa rồi trời buồn không nắng Mưa sẽ buồn ai vuốt tóc em Em đi rồi tình ta tan mau Và tháng năm phai tàn úa màu Em xa rồi nụ cười đã tắt Người ở lại có bao giờ vui
Yêu Em Vào Cõi Chết _____Tiếng Hát Vũ Khanh______ Anh vẫn biết, anh vẫn biết yêu em là tuyệt vọng Mà vì sao, mà vì sao anh vẫn cứ yêu em Con giun con nằm uốn khúc giữa đêm trường Rồi giun chết, chết tương tư vì sao sáng Anh đã biết, anh đã biết yêu em là tủi nhục Mà vì sao, mà vì sao anh yêu mãi không thôi Anh yêu em bằng nước mắt đứng lưng trời Bằng tia máu ứa trong tim dầu khô héo Anh yêu em anh yêu em như rừng yêu thú dữ Anh yêu em, anh yêu em như tình cây với gió Anh yêu em, anh yêu em không còn chi nói nữa Biết nói gì đã yêu rồi, biết nói gì em ơi Em đã sống, em đã sống như côn trùng khờ dại tìm lửa thiêu, tìm lửa thiêu em đốt cháy cơn vui Em đưa em vào sâu kín cánh tay người Vòng tay trói tấm thân em vào oan trái Em đã sống, em đã sống trong ân tình kẻ lạ để mình anh, để mình anh trong thương nhớ không nguôi Em bay đi bằng cánh bướm giữa đêm dài bằng hương ngát cánh hoa thơm rồi nhạt phai
Rong Rêu _____Tiếng Hát Vũ Khanh______ Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển Thà là chim bay vui theo tháng ngày Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời Lang thang giữa cuộc đời mà vui. Một ngày bên em, cho em hơi thở Từ dạo yêu em, con tim tan vỡ Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng Đêm thương nhớ một mình lẻ loi. À ơi người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say Tìm đâu em hỡi, người yêu ơi Đêm hồng những lần hẹn hò Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, ngất ngây. Chỉ vì yêu em nên anh vất vả Chỉ vì yêu em nên anh mất cả Tình buồn em ơi, lanh thang giữa cuộc đời Bên sông có một người nhìn theo. Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài Lê thê suốt một đời Vì sao...
Lời Tình Buồn _____Tiếng Hát Vũ Khanh______ Ta nhớ một sớm nao rừng đông im lặng tiếng Ngây ngất trong gió bay lời tình nghe đắm say Ngày tình vừa đến mùa xuân thắp nắng lên trong hồn Ngày tình hằn sâu trong tim yêu vết thương vàng lá Ta thấy trong mắt em từng đêm mưa vàng võ Ta thấy trong cánh tay mùa thu mang xót xa Từng ngày tình vui cho thiên đường hé những môi cười Từng ngày tình đau cho trái tim se thêm những mỏi mòn Qua cơn mê dài lời ru nghe đắng cay trên bờ môi Nâng niu cơn mộng tìm trong lãng quên ngày mưa tháng nắng Từng ngày tìm đến môi thơm ngọt mềm Từng ngày lần bước đi trong ơ thờ Đường tình mù tối như mây giăng mờ cuối trời Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo Ngày tình còn xanh lời yêu xin giữ trên môi người Ngày nào tình xa ta vẫn xin yêu mãi một đời
Một Lần Nào Cho Tôi Gặp Lại Em _____Tiếng Hát Vũ Khanh______ Một lần nào cho tôi gặp lại Em Đôi môi đó đêm nào còn nồng Một lần nào cho tôi gặp lại Em Rồi thiên thu sẽ là nhung nhớ Giòng đời nào đưa Em đi về đâu Sao không thấy qua đây một lần Giòng đời nào đưa Em đi về đâu Những bến bờ xưa cũ đã mờ Ôi mái tóc mây bay Giờ còn không tiếng nói thơ ngây Giờ còn không, Em có vui không? Hai má còn hồng? Tuổi thơ qua mau quá Em ngỡ như ngày nào Đôi mắt Em như sao soi thấu tâm hồn nhau Giờ đời Em đã úa, tay cố vui cùng người Tim cũ vui không Em? Đôi mắt quầng thâm rồi Một lần nào cho tôi gặp lại Em Nghe Em nói Em vui một lần Một lần nào cho tôi gặp lại Em Còn chút tình đốt hết một lần...
Một Cõi Đi Về _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về Lời nào của cây lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa Mây che trên đầu và nắng trên vai Đôi chân ta đi sông còn ở lại Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi Lại thấy trong ta hiện bóng con người Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa Từng lời tà dương là lời một địa Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe Trong khi ta về lại nhớ ta đi Đi lên non cao đi về biển rộng Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì.
Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng Em là tôi và tôi cũng là em. Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ Tôi là ai mà còn trần gian thế Tôi là ai, là ai, là ai? Mà yêu quá đời này. Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu đêm.
Xin Trả Nợ Người _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Hai mươi năm xin trả nợ người Trả nợ một thời em đã bỏ ai Hai mươi năm xin trả nợ dài Trả nợ một đời em đã phụ tôi Em phụ tôi một đời bé dại Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi Thơ dại ra đi quên hết tình tôi Hai mươi năm em trả lại rồi Trả nợ một đời xa vắng vòng tay Hai mươi năm vơi cạn lại đầy Trả nợ một thời môi vắng vòng môi. Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào Trả nợ một đời chưa hết tình sâu Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu Trả nợ một đời không hết tình đâu Em phụ tôi một đời bé dại Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi Thơ dại ra đi quên hết tình tôi Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu Trả nợ một lần quên hết tình đau Hai mươi năm vẫn là thuở nào Nợ lại lần này trong cõi đời nhau.
Em Đi Bỏ Lại Con Đường _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Bỏ mặc căn nhà bỏ mặc tôi Bỏ mặc nơi đây bỏ mặc người Bỏ trăm năm sau ngàn năm nữa Bỏ mặc tôi là tôi là ai Em đi bỏ lại con đường Bỏ lại con đường Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em ra đi Em đi bỏ lại dặm trường Ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm Bỏ mặc đêm dài bỏ mặc tôi Bỏ mặc gian nan bỏ mặc người Bỏ xa xôi yêu và gần gũi.... Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui. Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi Bỏ đêm chưa qua ngày chưa tới Bỏ mặc tay buồn không bàn tay... Bỏ mặc vui buồn bỏ mặc ai Bỏ mặc không chăn bỏ mặc người Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé... Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi.
Như Một Lời Chia Tay _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Những hẹn hò từ nay khép lại Thân nhẹ nhàng như mây Chút nắng vàng giờ đây cũng vội Khép lại từng đêm vui Đường quen lối từng sớm chiều mong Bàn chân xưa qua đây ngại ngần Làm sao biết từng nỗi đời riêng Để yêu thêm yêu cho nồng nàn Có nụ hồng ngày xưa rớt lại Bên cạnh đời tôi đây Có chút tình thoảng như gió vội Tôi chợt nhìn ra tôi Muốn một lần tạ ơn với đời Chút mặn nồng cho tôi Có những lần nằm nghe tiếng cười Nhưng chỉ là mơ thôi Tình như nắng vội tắt chiều hôm Tình không xa nhưng không thật gần Tình như đá hoài nỗi chờ mong Tình vu vơ cho ta muộn phiền Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại Tưởng chỉ là cơn say Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời Như một lời chia tay...
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui _____Tiếng Hát Trịnh Công Sơn______ Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui Chọn những bông hoa và những nụ cười Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy Để mắt em cười tựa lá bay Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi Đường đến anh em đường đến bạn bè Tôi đợi em về bàn chân quen quá Thảm lá me vàng lại bước qua Và như thế tôi sống vui từng ngày Và như thế tôi đến trong cuộc đời Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui Cùng với anh em tìm đến mọi người Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát Để thấy tiếng cười rộn rã bay Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời Tôi chọn nắng đầy, chọn cơn mưa tới Để lúa reo mừng tựa vẫy tay Và như thế tôi sống vui từng ngày Và như thế tôi đến trong cuộc đời Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống Vì đất nước cần một trái tim
Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên _____Tiếng Hát Khánh Ly______ Em còn nhớ hay em đã quên ? Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân Nhớ đèn đường từng đêm thao thức Sáng che em vòm lá me xanh Em còn nhớ hay em đã quên ? Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm Có hai mùa vẫn đi về Có con đường nằm nghe nắng mưa Em ra đi nơi này vẫn thế Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ Vườn xưa vẫn có tiếng Me ru Có tiếng em thơ Có chút nắng trong, tiếng gà trưa Em còn nhớ hay em đã quên ? Nhớ đường dài qua cầu lại nối Nhớ những con kênh nối hai giòng sông Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm Em còn nhớ hay em đã quên ? Trong lòng phố mưa đêm trói chân Dưới hiên nhà nước dâng tràn Phố bỗng là giòng sông uốn quanh
Biển Nhớ _____Tiếng Hát Khánh Ly______ Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Gọi hồn liễu rũ lê thê Gọi bờ cát trắng đêm khuya Ngày mai em đi Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ Sỏi đá trông em từng giờ Nghe buồn nhịp chân bơ vơ Ngày mai em đi Biển nhớ em quay về nguồn Gọi trùng dương gió ngập hồn Bàn tay chắn gió mưa sang Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn mờ Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn Nghe ngoài biển động buồn hơn Hôm nào em về Bàn tay buông lối ngỏ Đàn lên cung phím chờ Sầu lên đây hoang vu Ngày mai em đi Biển nhớ tên em gọi về Triều sương ướt đẫm cơn mê Trời cao níu bước sơn khê Ngày mai em đi Cồn đá rêu phong rủ buồn Đèn phố nghe mưa tủi hờn Nghe ngoài trời giăng mây tuôn Ngày mai em đi Biển có bâng khuâng gọi thầm Ngày mưa tháng nắng còn buồn Bàn tay nghe ngóng tin sang Ngày mai em đi Thành phố mắt đêm đèn vàng Nửa bóng xuân qua ngập ngừng Nghe trời gió lộng mà thương
Bên Đời Hiu Quạnh _____Tiếng Hát Khánh Ly______ Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì Lòng thật bình yên mà sao buồn thế Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ Rồi một lần kia khăn gói đi xa Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà Lòng thật bình yên mà sao buồn thế Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua Đường về tình tôi có nắng rất la đà Đường thật lặng yên không gì nhớ Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ Đường nào dìu tôi đi đến cơn say Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi
Một Cõi Đi Về _____Tiếng Hát Khánh Ly______ Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về Lời nào của cây lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa Mây che trên đầu và nắng trên vai Đôi chân ta đi sông còn ở lại Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi Lại thấy trong ta hiện bóng con người Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa Từng lời tà dương là lời một địa Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe Trong khi ta về lại nhớ ta đi Đi lên non cao đi về biển rộng Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì.