THƠ : Em đâu biết Em đâu biết chân trời xao xác gió Lối xưa về mắc nợ một màu mây. Lời bằng lăng thảng thốt đâu đây Nghe lặng lẽ hoàng hôn về ngõ vắng. Em đâu biết chân trời xao xác nắng Màu mắt em hay mắt lá xa xôi. Em ra đi giữa mùa gió nổi Bóng anh về theo bóng nắng chơi vơi. Em đâu biết anh giờ xao xác nhớ Nhớ một người, người ấy mãi rời xa. Hoa hồng trắng rơi vào miền kí ức Đêm lại ngày đối diện với thời gian. Em không biết và anh không biết Biết làm gì cho nỗi nhớ dài thêm... ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) KỶ NIỆM Cao Vũ Huy Miên Anh xa em thật rồi bỏ lại sau lưng chuỗi ngày dài mùa hạ bỏ lại phía sau cả những chùm hoa nở trên con đường mà chúng ta vẫn thường qua Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc em bây giờ như xa một tầm tay Em đi về giờ đã có người đưa anh ngơ ngác để làm rơi cả nón tháng mười sao trời còn mưa muộn anh lang thang rồi đứng ở cuối đường Chẳng có điều gì để trách cứ em em đã sống cho anh nhiều quá đốt làm chi những tờ thư cũ để anh nghe êm ái đến nhường nào Để mai này anh sẽ yêu ai tình yêu ấy nghìn lần không đơn giản tình yêu ấy là chút gì lãng mạn là hy sinh, là chia sớt trong đời ...Là bây giờ..anh biết đơn côi ...
THƠ : Về bài thơ cuộc đời Đừng nhắc nữa em ơi Lỗi lầm thời quá khứ Ngôi sao bùng đốm lửa Đâu còn nữa màu xanh. Con chim nhỏ chuyền cành Cũng bay theo tiếng hát Tìm một chiều giá buốt Hoa sặc sỡ lo âu. Dòng sông trôi về đâu Nói làm chi cho khổ Tình yêu con thuyền nhỏ Buồm trôi nơi xa khơi. Gặp gỡ, rồi chia phôi Yêu thương rồi oán trách Bây giờ đã xa cách Nhắc lại mà làm chi. Thời gian mãi trôi đi Buồn vui thành kỷ niệm Bài thơ là câu chuyện Của ban đầu tình yêu. _______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) VÔ TÌNH Puskin Vô tình anh gặp em Rồi vô tình thương nhớ Đời vô tình nghiệt ngã Nên chúng mình yêu nhau Vô tình nói một câu Thế là em hờn dỗi Vô tình anh không nói Nên đôi mình xa nhau Chẳng ai hiểu vì đâu Đường đời chia hai ngả Chẳng ai có lỗi cả Chỉ vô tình mà thôi Vô tình suốt cuộc đời Anh buồn đau mải miết Vô tình em không biết Hay vô tình quên đi...
Đợi Chờ Trong Cơn Mưa https://mp3.zing.vn/bai-hat/Doi-Cho-Trong-Con-Mua-NSUT-Thai-Bao/ZWZC9ZWU.html __________________Tiếng Hát THÁI BẢO____________ Đợi anh đợi anh, chờ anh chờ anh, chờ mãi sáng, công viên quạnh hiu Hạt nắng chợt tắt, cơn gió se sắt, mưa bỗng rơi, rơi vào nỗi nhớ Mưa rứt không nguôi,mưa trút tim tôi, chiếc lá rơi nhớ thương vời vợi Tôi đứng trong mưa, buốt giá đôi vai ôi gió mưa bao giờ nguôi ngoai Dù cho cơn mưa còn rơi rơi Tôi đứng đây công viên chiều mưa bay Mưa gió kia không ngăn trong tim tôi Bao nỗi nhớ thương chờ anh đợi anh Tình anh trao tôi niền tin yêu Bao ước mơ thanh cao và dịu êm Tuy vẫn xa anh nhưng trong tâm tư Anh vẫn bên tôi, biển trời thương nhớ Giờ đây cơn mưa còn rơi rơi Bao ước mong đang dâng trong lòng tôi Mây sẽ tan nhanh cho mưa thôi rơi Anh đến bên tôi, như tia nắng cho đời... Chờ ai đợi ai, đợi ai chờ ai,chờ heo hắt suốt con đường dài Mưa vẫn mưa mãi, cơn gió tê tái... Ôi gió mưa hay là bão tố Ai nhớ thương ai, ai ngóng trông ai... Có biết chăng nỗi lòng mong đợi Tôi ước mong sao, mưa sẽ tan mau, Đón đưa ta gặp lại nhau Dù cho cơn mưa còn rơi rơi Tôi đứng đây công viên chiều mưa bay Mưa gió kia không ngăn trong tim tôi Bao nỗi nhớ thương chờ anh đợi anh Tình anh trao tôi niềm tin yêu Bao ước mơ thanh cao và dịu êm Tuy vẫn xa anh nhưng trong tâm tư Anh vẫn bên tôi, biển trời thương nhớ Giờ đây cơn mưa còn rơi rơi Bao ước mong đang dâng trong lòng tôi Mây sẽ tan nhanh cho mưa thôi rơi Anh đến bên tôi, như tia nắng cho đời Hãy đến bên tôi như tia nắng cho đời... EM VÀ BIỂN Không phải dã tràng nên em được yêu thương Mọi đắng cay không giành về em nữa Người ta bảo tình đầu luôn tan vỡ Nhưng chúng mình tin mãi mãi vĩnh hằng. Yêu anh nhiều từ biển dạo mùa trăng Những con sóng vỗ về bờ cát trắng Biển lặng lẽ chứng nhân tình sâu nặng Anh yêu em nhiều cũng từ biển đấy thôi Anh bảo rằng biển sẽ rất đơn côi Những lúc không có em và anh bên cạnh Biển chúng mình - biển ngàn năm vẫn thế Biển thay mình nói hộ những lời yêu Anh dắt tay em trên cát trắng biển chiều Sóng vỗ bờ hát lời yêu bất tận Thầm lặng bên nhau trong chiều biển tím Biển của chúng mình vĩnh cửu phải không anh? (Sưu tầm)
thơ : VẮNG EM RỒI-ANH HẠNH PHÚC NHIỀU KHÔNG??? Vắng em rồi, Anh có hạnh phúc không? Em buông tay đã thôi niềm trăn trở Giờ đây ai sẽ yêu Anh và nhớ Ai dỗi hờn đưa vào cả giấc mơ ? Đổ lỗi ai khi tình mỏng duyên tơ Thôi vá víu khoảng trời em đánh mất Những vấn vương,dĩ vãng xưa..đem cất Ai hỏi "quên rồi??"... em lỡ đãng..."uh,..vâng" Chẳng ai đem dâng ta thứ ta cần Anh mệt mỏi với đường đi phía trước Lí tưởng dần thôi giữa bao điều mất được Hư ảo mịt mờ...buồn nhuộm áo phong sương Em ngây ngô bướng bỉnh giấc hoang đường Bỏ quên Anh đang thu mình cô độc Bao vun đắp vỡ đôi trong phút chốc Nước mắt muộn màng...em khóc...kịp gì không?? Phía xa kia nhớ khoác ấm ngày Đông Hạnh phúc vỡ, hai ta mang một nửa Em quay lưng vết sai lầm đã cứa Ánh mắt trông chờ...đã khép hết say sưa... ________________________Sưu Tầm
THƠ : EM VẪN TIN RẰNG NĂM THÁNG BIẾT QUÊN NHAU Em vẫn tin rằng năm tháng biết quên nhau Những kỷ niệm yêu thương của một ngày xưa ấy Giờ chỉ còn là giấc mơ khi thức dậy Em một mình bên nỗi nhớ hư không Tình yêu với em giờ như một thứ viễn vông Em chẳng dám ngoảnh nhìn về phương ấy Em sợ bắt gặp ánh mắt anh tin cậy Sợ cái nhìn sợ cả sự lánh xa Gói trọn yêu thương em gửi về nhà Bởi hạnh phúc chẳng phải chỉ có tình yêu anh và quá khứ Bởi giấc mộng đêm đã nhiều lần làm em mất ngủ Bởi lo lắng, giận hờn giờ vô nghĩa phải không anh Chẳng yêu nhau em xin giấc mộng lành Để quá khứ ngủ yên như những điều rất thật Như tình yêu chúng ta từng đánh mất Em vẫn tin rằng năm tháng biết quên nhau ____________________________Sưu Tầm
THƠ : Mưa mùa hạ Mưa lại về trên con phố ngày xưa Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng Tìm về anh của một thời xa vắng Của một thời hai đứa bước chung đôi Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ Em hỏi nắng, nắng lắc đầu se sẽ Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh? Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay Em trả anh một mùa mưa trắng xoá Trả lại anh con đường chia đôi ngả Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa. _______________________Sưu Tầm
THƠ : KHÔNG ĐỀ Em thường tự hào là người rất thông minh Những ngóc ngách tâm hồn tôi - em bảo em thấu hiểu Em đâu biết nhiều lần tôi giật thót Yêu em rồi gan ruột giấu vào đâu Mỗi tâm hồn đều có chổ nông sâu Đâu dễ phơi bày dẫu là người thân thiết Có những nỗi niềm không cách gì chia sẽ Tôi vẫn dành trong hồn một góc vắng cô đơn Góc cô đơn tôi muốn giữ riêng mình Ở nơi đó tôi là tôi rõ nhất Em hiểu hết - tôi e mình đánh mất Chút riêng tư sót lại của mình Trong tình yêu xin đừng quá thông minh Với đàn ông điều đó là điều sợ nhất Bớt chút thông minh sẽ bớt nhiều vằn vặt Không biết điều này em có hiểu hay không? ________________________Sưu Tầm
THƠ : PHÂN THÂN Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời Vì như thế sẽ giống người ấy mất Người ấy thường nói với em tưởng chừng như rất thật Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi… Có ai mười tám tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dỡ Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cỗng rào mở ngõ Trái chín dần khô để lại mùa sau những vết cắn lạnh lùng Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng Dẫu sao thế vẫn còn tha thiết lắm Những vết chân em qua mưa dầm thấm đất Vết xước hôm nay vẫn ứa máu không nguôi Ở bên anh em không còn đơn côi Nhưng cũng không còn buổi cồn cào nham thạch Đá cồn cào xôi – cồn cào bùng cháy Khát khao yêu thương – níu kéo thời gian Bờ vai anh tin cậy bình yên Em giấu vào đó giọt tuổi hờn khóc cho người khác Sao anh không trách em hợt hời nông cạn! Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che? … Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên Hay chưa đủ bao dung để thứ tha người xanh bạc Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn vô hạn Sao không thể hết nhớ người… để sống trọn vẹn cho anh? ___________________________Sưu Tầm
THƠ : Bài thơ tặng chiếc lá Em không biết phải bấu víu vào đâu Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa Dũng cảm một lần em gõ cửa Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em? Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh Sống với đời bằng cảm giác héo khô. Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối Đi trên đường có lúc nào bước vội Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang. Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang Cái mà người ta gọi là hạnh phúc Em không biết nhưng một lần em đã khóc Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh. Bởi bầu trời xanh đến là xanh Bởi những điều em không hiểu nổi Tim ta ơi sao tự mình lừa dối Lừa dối mình và lừa dối cả anh? Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh? Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta. _________________________Sưu Tầm
THƠ : Nếu Nếu yêu em, anh đừng tặng hoa hồng (Dẫu nghi thức ấy gần như bắt buộc) Vì em sợ nụ hoa hồng báo trước Sự chóng tàn với gai nhọn đau thương. Nếu yêu em, xin anh đừng buồn Em sẽ tránh mặt những cuộc vui cùng bè bạn Anh có hiểu điều em đang khao khát Chỉ một chút dịu dàng làm nước mắt rưng rưng... Nếu yêu em, anh sẽ không chịu nổi tính vô chừng Khi buổi sáng có những niềm vui bất chợt Để hoàng hôn lại buồn muốn khóc Em một mình cảm nhận hết cô đơn... Nếu yêu em, xin anh chớ giận hờn Em có nguyên tắc sống và những điều không thể Đừng trách em quá khắt khe Tình yêu cũng rất cần luật lệ Và nếu yêu em, anh đừng vội hẹn thề Bởi ngày nay ta không thể viết tiếp "Romeo" và Juliet" Cũng chẳng có quyền đem cái chết Biến tình yêu thành chuyện tang thương Em chỉ muốn cùng anh đi chung một con đường Không chấp nhận một dấu chân nào khác Để hương tình yêu trọn đời không pha tạp Không có hoa hồng - chỉ hương tóc em bay... _____________________Sưu Tầm
THƠ : NỖI NHỚ RONG RÊU “Sóng làm đau bờ bằng nụ hôn lạnh ngắt Anh làm đau em bằng cái nhìn im lặng Em làm đau mình bằng phút cách xa. Tình yêu muôn đời giống như cỏ và hoa. Đón nắng huy hoàng cùng muôn trùng bão tố. Nhưng lòng em một niềm tin…sụp đỗ. Em ra biển vàng lấy cát lấp tơ vương. Anh đừng nhớ để em đừng thương Sóng đừng xô bờ để biển hằn lên vệt vỡ. Nứt trong lòng em sợ chẳng còn đau… Đừng hỏi em tình yêu em ở đâu. Anh vẫn đó mà như là kỷ niệm. Em nhặt thương yêu để thả về với biển. Giữ lại cho mình một chút nhớ rong rêu....” _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : MƠ VỀ EM Ở PHÍA KHÔNG EM Anh vẫn biết em đã chẳng của anh Của ai đó có lẽ anh không biết Nhưng trái tim anh vẫn hoài tha thiết Cảm nhận cùng em vị đắng của tình yêu... Em cũng đau vì thiếu vắng người yêu Anh cũng đau, đau vì yêu lạc lối Trong trái tim có chi mà mang tội Mang tội yêu người, người không riêng ta Em đừng khuyên anh tìm giấc mơ hoa Với ai đó bằng tình yêu họ có Em đã hiểu tình yêu là kẹo nhỏ Tan dần rồi, có dễ ngọt thơm hơn? Trong tủi buồn hay tha thiết, cô đơn Anh vẫn mãi có đâu hờn có trách Chuyện tình yêu muôn đời trong trang sách Chỉ đẹp khi tình dang dở mà thôi... Anh làm thơ giãi bày những chơi vơi Anh làm thơ để che đầy khoảng trống Nhưng chiếc thuyền mơ gặp cơn biến động Chở những mong manh theo sóng tan nhanh Cũng có những lần anh bắt gặp hạt mưa long lanh Như giọt nước mắt trong ngần em nhỏ xuống Giọt nước nước mắt sẽ vơi đi phiền muộn Nhưng em ơi anh nào có được để phai đi... Dù em bướng bỉnh, nông nổi điều chi Nhưng đó là lời lẽ trái tim em mách bảo Đối với anh chàng trai cao ngạo Gục ngã thật lòng khi đối diện cùng em Mong em sẽ gặp được những dịu êm Và em sẽ là nàng tiên hạnh phúc Dù dòng đời bến trong bến đục Anh mãi mơ về em...ở phía không em. __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) HOA CỎ MAY Xuân Quỳnh Cát vắng sông đầy cây ngẩn ngơ Không gian xao xuyến chuyển sang mùa Tên mình ai gọi sau vòm lá Lối cũ em về nay đã thu Mây trắng bay đi cùng với gió Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ Nắng mưa gửi lại bao mùa cũ Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói Ai biết tình anh có đổi thay?
THƠ : THƠ TẶNG MỘT NGƯỜI Không hiểu sao mãi chẳng thể nào quên Khoảng trời trong veo đôi mắt ấy Phút đầu tiên em nhìn anh bối rối Gọi thu về nhóm ngọn lửa đầu tiên. Tình yêu đầu tựa sắc cỏ dịu êm Đôi mắt yêu thương đốt lòng anh lửa cháy Em dịu dàng như mùa thu ấy Và đáng yêu tựa đôi mắt hay cười Và bây giờ thì xa cách vô biên Em đã quên? Sẽ quên? Còn anh thì vẫn nhớ Khoảng trời năm xưa bình yên nho nhỏ Rất dịu dàng trong đôi mắt nhìn anh... ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) THÔI ĐÀNH... Vân Hồng Thôi đành vậy mình em về ngõ vắng Không còn anh đưa đón trong đời Thôi đành vậy ta chia tay thầm lặng Từ bây giờ ai sẽ gọi anh ơi!.... Từ độ ấy hoa sim không còn tím Thông không reo và nắng cũng phai màu Anh bước đi mà nghe lòng trĩu nặng Chiều sân ga da diết tiếng còi tàu. Thôi đành vậy dặn lòng đừng nhớ nữa Lỡ làng rồi hãy yên phận ai ơi, Sao cơn mơ hàng đêm về gõ cửa Mình bên nhau tình thắm thiết không rời. Chỉ là mơ em biết chỉ mơ thôi Bông sim tím chiều buồn trên đồi vắng Ngọn mua non sao chua và chát đắng Mới chiều nào còn thơm ngọt trên môi. Tháng sáu buồn và phượng cũng mồ côi Mải miết cháy trong nắng hè bỏng rát Tình yêu đầu nay lang thang phiêu bạt Ai lặng lẽ kiếm tìm... ai lặng lẽ lãng quên....
THƠ : Hạ buồn Đã là thế ta về thôi em ạ Chuyện chúng mình nắng hạ đã đốt tan Em sang ngang quên hết những hẹn hò Ta về kẻo tơ vò chiều bóng xế Đã là thế em về nơi xứ lạ Tôi nghẹn ngào lòng dạ cũng xót xa Con thiên nga chắp cánh bay lên trời Vừa bỏ lại một thời đang lịm chết Thế là hết chỉ còn nhiều nhung nhớ Em đi rồi vô cớ trời buồn lây Tôi ngồi đây tưởng niệm một bóng hình Mà nuối tiếc chuyện tình không đoạn kết Thế là hết giận hờn nhau xin chớ Đừng muộn phiền cay đắng buổi chia ly Trách móc chi duyên nợ cũng lỡ làng đành giữ mãi bẽ bàng thương trọn kiếp Còn nối tiếp những ngày buồn vô vọng Tiếng thở dài cô đọng ở trong tim Đêm nằm im nhìn bóng tối ê chề Chờ cơn gió vỗ về tôi ngủ thiếp Còn nối tiếp em về trong trời rộng Trên con đường hoa mộng đón tương lai Vui bên ai đừng nghĩ chuyện đã rồi Chỉ vương vấn bồi hồi thôi em ạ... _______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) NĂM THÁNG BIẾT ĐỢI CHỜ Lê Như Ngọc Trước lúc chia tay anh gọi cho em Để phân trần Em đã không bắt máy Anh biết không, đã xót xa đến vậy Thêm một lời Càng xé nát lòng nhau! Không có anh Em sẽ chẳng sao đâu Mặt trời vẫn tỏa ánh bình minh mỗi sớm Cái còn lại sau chuỗi ngày đau đớn Là cõi lòng thanh thản bình yên Cũng thường thôi, sỏi đá vẫn cùng em Lối quen xưa không cùng anh bước nữa Trái tim em hết lung linh ánh lửa Như khi bên anh Ngày tháng êm đềm… Nếu anh trở về Anh vẫn có em Mình lại say sưa đón ngày mai ngập nắng Em mãi tin tình yêu trong sáng Và càng tin năm tháng biết đợi chờ. Dẫu em lúc này, rất đơn độc, bơ vơ…
28/5/2011...Trở lại... THƠ : Thêm một _____________Thơ Trần Hòa Bình Thêm một chiếc lá rụng, Thế là thành mùa thu. Thêm một tiếng chim gù Thành ban mai tinh khiết... Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một - lắm điều hay. Nhưng mà tôi cũng biết Thêm một - phiền toái thay! Thêm một lời dại dột Tức thì em bỏ đi. Nhưng thêm chút lầm lì Thế nào em cũng khóc. Thêm một người thứ ba Chuyện tình đâm dang dở. Cứ thêm một lời hứa Lại một lần khả nghi. Nhận thêm một thiệp cưới Thấy mình lẻ loi hơn. Thêm một đêm trăng tàn Lại thấy mình đang khuyết... Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một lắm điều hay... ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) KHÚC BIỂN Song Thu Có phải là khờ khạo không anh? Khi chiều nay mình em về với biển Hồn thẫn thờ thả vào hoàng hôn tím Nỗi nhớ nào đang dậy sóng trong tim Lối yêu xưa em dò dẫm kiếm tìm Hư ảnh cũ của một thời mê đắm Biển muôn đời mãi một màu xanh thẳm Mãi muôn đời vỗ về bến thương yêu Vẫn mình em bên bờ cát hoang liêu Tim khát cháy một vòng tay, ánh mắt Biển vẫn đây … nhưng tình mình xa lắc Biết bao giờ lòng cạn tơ vương?!! Bao yêu thương là bấy hoang đường Gửi lại biển những ái ân ngày cũ Trăng bàng bạc xuyên ngang nhành liễu rũ Em trở về với miền nhớ … riêng em …
♥♫♥ Nhỏ Ơi ♥♫♥ ________________Tiếng Hát LÝ HẢI_________________ Lần đầu ta gặp nhỏ trong nắng chiều bay bay Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ không tên Ừ thì nhỏ không tên, bây giờ quen nhé nhỏ, nhỏ ơi Lần này ta gặp nhỏ trong nắng chiềy bay bay Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ chưa yêu Ừh thì nhỏ chưa yêu, bây giờ yêu nhé nhỏ, nhỏ ơi Lần này nhỏ quay đi, ko thèm nhìn ta nữa Giọt sầu rơi một mình, chỉ còn ta một mình, nhỏ ơi Còn gì đâu hỡi nhỏ, trong nắng chiều phôi phai Kỷ niệm ta cùng nhỏ, giờ chỉ là hư vô Ừh thì là hư vô, xa rồi vẫn nhớ hoài, nhỏ ơi Tình cờ ta gặp nhỏ, trong nắng vàng ban mai Thẹn thùng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo khờ ghê đi Ừh thì khờ ghê đi, thương rồi sao chẳng hiểu, nhỏ ơi EM CHẲNG BAO GIỜ ĐÒI NỢ ANH ĐÂU Vân Hồng Em chẳng bao giờ đòi nợ anh đâu Để kiếp sau luân hồi mình có duyên gặp gỡ Nợ ba sinh duyên tình ta trót lỡ Xin hẹn mai này nhớ gặp đầu tiên. Cho dù trái tim em mãi mãi ưu phiền Cũng xin anh đừng đau mà trả nợ Em không đòi đâu và anh thì mãi nhớ Dẫu chẳng bao giờ ta trả hết cho nhau. Niềm tin là gì em tìm trắng mái đầu Hạnh phúc mỏng với tay là tan biến Tương lai xa xôi với em là phù phiếm Chỉ hiện hữu nỗi buồn xa cách của hôm nay. Thôi kiếp này em xin chịu lưu đày Nhốt trái tim vào ngục sâu vô vọng Nén lòng đau mà xa người trong mộng Em bây giờ đã khác hôm qua... Anh hãy yên lòng và lặng lẽ rời xa Đừng day dứt đớn đau làm chi nữa Những kỉ niệm của tình yêu một thủa Mãi chìm vào trong kí ức xa xôi Hẹn gặp nhau ở kiếp luân hồi Mình nối tiếp tơ tình còn dang dở Thì anh ơi tim em còn mang nợ Những ân tình nồng thắm của hôm nay...
THƠ : Không đề __________________Thơ Đào Phong Lan Lại thấy mình như một chiếc lá xanh Còn sót lại trên cành mùa thu ấy Ký ức ngày xưa vẫn ngơ ngác chảy Giữa đôi bờ biêng biếc nụ tầm xuân. Em đã đi rồi! Gió có biết không? Sao hun hút chạy trong lòng phố rỗng Sao cứ lồng lên giữa chiều biển động Ta quay về như một thuở ... chưa em! Đã hơn một lần ta tập lãng quên Nhưng thu vẫn nghìn lần qua ngõ Và nỗi nhớ - ngọn lửa trong chiều gió Tưởng tắt rồi ... Phút chốc lại bùng lên ... __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU Xuân Quỳnh http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thu-Tinh-Cuoi-Mua-Thu-Bao-Yen/ZWZ9Z7DA.html Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ. Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... - Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may.
THƠ : Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh? Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh? Câu hỏi ấy bao lần em muốn hỏi Lời đã ngập ngừng trên môi… lại lặng im không nói Bởi anh trả lời sao…, em cũng chẳng hài lòng Nếu anh trả lời là “ không” Em vui được chăng khi người mình yêu đau khổ Còn nếu anh trả lời là “có” Em sẽ buồn hơn vì đã để mất anh Bài toán tình yêu dù đã cũ mèm Em tìm hoài vẫn không ra lời giải Nên chúng mình chia tay, dù con tim nhức nhối Câu nói yêu thương gửi gió bay xa Chiều hôm nay gặp trên phố tình cờ Em bỡ ngỡ quay đi như hai người xa lạ Để đêm về day dứt hoài câu hỏi Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh??? _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) https://www.pinterest.com/pin/513832638716543131/
THƠ : CÁT ĐỢI _________________Thơ Nguyễn Việt Chiến Cát chiều bay sẫm bến sông Thương con đò ngược mùa đông chưa về Lối mòn bạc cỏ may đê Chiều mòn rỗng tiếng chim gì kêu đau Sóng đêm tự bến sông nào Theo trăng về thức dưới màu mây xưa Tôi hoang vu, cát hoang vu Trăng là người khách qua đò đêm nay Cô đơn xuống một đò đầy Tôi chờ ai phía bên này mùa đông Cát còn bay trắng bến sông Người còn đi trắng mùa mong ước này Tôi cầm hạt cát trên tay Đêm không còn ấm như ngày có em Tôi cầm cả chính tôi lên Câu thơ nhặt được phía miền quạnh hiu Câu thơ như cát mỗi chiều Đem theo chút ấm nắng nghèo vào đêm... ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : HOÀI NIỆM MÙA THU Có lẽ anh đừng nhắc lại chuyện đã qua Hãy để nó ngủ yên - như xưa từng như thế Nếu không muốn làm gì giúp em vui vẻ Hãy để em giữ những hoài niệm ngày xưa Trái tim em đã trót sang mùa Cũng bởi vì anh không giữ em đấy chứ Mùa thu về em không quên chuyện cũ Nước mắt lăn dài anh có biết không anh? Anh đi rồi mang cả khoảng trời xanh Em lại trở về em của ngày xưa cũ Gió sang mùa rôi, anh có còn mất ngủ? Em, rặng liễu ven hồ - mang nỗi nhớ khôn nguôi Anh bảo rằng yêu nhất em thôi Mỗi khi gió trở mùa anh nhớ em da diết Vậy mà anh để em phải nói lời vĩnh biệt Khép lại một cuộc đời, khép lại một tình yêu Em không biết mình mạnh mẽ bao nhiêu Mà nếm trải đủ vị đời anh nhỉ? Gió mùa thu bên hiên như thủ thỉ Anh đã đi rồi anh về phía không em... _______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)