Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối Thanh Nguyên Thầy văn học đọc câu phương ngôn “Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối” Có đúng thế không, hở bạn bè cùng tuổi ? Lứa đôi bắt đầu yêu Sáng nay em gởi gì qua ánh mắt nheo Mà khiến anh đêm về khó ngủ Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ Ngắn vô cùng – không đủ để nhìn nhau Đừng ai hiểu lầm ai đó muốn làm cao Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác Thì ra, thầy bảo mà đúng thật Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến đúng một cái tên Tự dưng em quá chừng xấu hổ Má đỏ bừng và không cười nói nữa Có ai hỏi :”hắn đấy à ?” Vội đáp : “còn lâu !” Và anh thì có khác gì đâu Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động Nên bất ngờ phải nói “có” thành “không” Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ? Tự dưng em không dám lên lớp trễ Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười ! Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang qua căn nhà em ở Chỉ cần một cái nhìn…hai đứa sẽ ngủ ngon Nhưng bạn bè ơi Đừng tìm hiểu gì hơn Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió Anh sẽ giải thích, anh đi ngang qua căn nhà đó Như đi ngang qua bao căn nhà khác trên đường Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường Dù sự thật có rất nhiều thay đổi Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối Nhưng mà sự nói dối vụng về trẻ nít Rất dễ thương Và dĩ nhiên đáng được khoan dung Hãy tha thứ cho những người Vì bắt đầu yêu nên Bắt đầu nói dối... THƠ : Tự thú Biết nói gì khi hai ta xa nhau Khoảng trời xanh bao năm rồi vẫn thế Vầng trăng xưa dường hao đi một nửa Hai khoảng trời hai trái tim xa Biết nói gì với những ngày tháng qua Nếu chỉ nhớ thôi hình như chưa đủ Hoa sữa ngọt ngào của ngày xưa cũ Còn đến giờ vương vất mãi đâu đây Biết nói gì khi anh xa vòng tay Sau một đêm bỗng trở thành kỷ niệm Giữa hai ta ai là người lỗi hẹn Để bây giờ ta gọi nhau cố nhân? ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
NẾU ANH ĐI VỚI NGƯỜI YÊU Nếu anh đi với người yêu Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi: Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em. Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta ai biết vì đâu Hai con đường rẽ xa nhau, xa hoài. Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu... Dù Tình Yêu Đã Mất https://mp3.zing.vn/bai-hat/Du-Tinh-Yeu-Da-Mat-Hoai-Nam/ZW6EAIC8.html _________________Tiếng Hát Hoài Nam_______________ Dù tình yêu đã mất, Anh xin được một lần nụ hôn chất ngất, như xưa mình mặn nồng, cùng với kỷ niệm của ngày xa cách, đưa tiễn nhau đi. Dù tình yêu đã mất, Anh ôm trọn thương đau Nhìn bước em đi, đành sẽ xa em, mãi mãi xa em. Em trong vòng tay lạ, em quên lời hẹn thề cho anh xót xa. Dù tình yêu đã mất, không quay trở lại thì anh xin chúc cho em được trọn đời hạnh phúc với người Yêu em mãi mãi yêu em, như anh đã yêu em ... !!! Rồi đời anh băng giá, trọn kiếp phong ba, khắp phương trời xa, em trong vòng tay lạ. Em quên lời hẹn thề cho anh xót xa. Nhưng Anh vẫn yêu em, như Anh đã yêu Em
THÁNG SÁU TRỜI MƯA Nguyên Sa http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thang-6-Troi-Mua-Duy-Quang/ZWZA0O09.html Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong tỏa đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại Mười ngón tay đừng tà áo mân mê Ðừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng... Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ Và hãy nói năng những lời vô nghĩa Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai Hãy để môi rót rượu vào môi Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngon Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn Nếu em sợ thời gian dài vô tận Tháng Sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống Trời không mưa em có lạy trời mưa? Anh vẫn xin mưa phong tỏa đường về Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng Sáu. THƠ : BÀI THƠ CÒN LẠI ______________________Thơ Hoàng Anh Tuấn Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất Màu áo hường còn gợn sóng âm thanh Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành Chân cuống quýt nên guốc dòn gõ cửa Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở Cho hồn nhiên, mắc cở với hoài nghi Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ Như màu trời len lén bước vào xanh Như thời gian vò nát lá thư tình Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh Như chưa lần nào em nói: yêu anh Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao Em có về ăn cưới những vì sao Để chân bước trên giòng sông loáng bạc Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc Yêu một người mà cảm thấy mênh mông Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ? Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi Tay vụng quá nên thư không viết nổi Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ Tầu bay giấy ngượng ngùng bay ra cửa! Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ Anh còn nguyên là một kẻ yêu em Em đi ngang xin ráng bước cho êm Đừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa? Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ Đừng nói trước để anh buồn vơ vẩn Có đi ngang xin em đừng đánh phấn Tóc buông rèm lùa tuổi thích ô mai Mắt vương tơ của những phút học bài Tay kheo khéo khi đánh chuyền với bạn Em giấu đi những nỗi lòng vỡ rạn Anh cũng thề giấu hết gió mưa đi Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê Những ngõ vắng, tối tăm anh giấu hết. ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Khi từng biết thế nào là bất hạnh Khi những giấc mơ đời được chắp thêm đôi cánh Đã bay..mà chưa biết về đâu... Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Đôi lúc lại sợ những điều giống như là hạnh phúc Những rộn ràng, những khát khao rất thực Người đi tìm...lẩn tránh...bởi vì đâu? Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Như con chim bị thương, thấy cành cong cũng sợ Sợ cảm giác yêu đương, sợ trái tim biết nhớ Sợ hạnh phúc đến rồi, hạnh phúc lại ra đi... Tìm lại giấc mơ dang dở buổi xuân thì Người với nửa đời sau đã qua thời nông nổi Người với nửa đời sau chợt thấy mình bối rối Cố giấu điều gì trong đôi mắt long lanh… Dấu ấn thời gian, năm tháng rất mong manh Cho dẫu quá nửa đời người vẫn khát khao hạnh phúc Trải nghiệm những nỗi đau để tìm ra một điều đơn giản nhất Hãy mở rộng lòng mình trong mỗi sớm mai… _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm) KHÚC HÁT ĐỒNG QUÊ Chữ Văn Long Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho chồng thương vợ, Người không thương nhau có rất ít ở trên đời! Anh hát em nghe về những con người Sống với đất chết lẫn vào cùng đất Chỉ để lại nụ cười chân thật Như hoa đồng cỏ nội nở rồi quên. Những câu hát nhắc anh, những câu hát nhắc em Ăn hạt gạo không quên người cày cuốc... Bao vất vả gian lao đã có gì được hưởng, Ai quên ai khuya sớm nhọc nhằn? Có điều gì luôn day dứt trong anh Như thể tình yêu như lời thề thốt: Suốt đời thương em làm sao khác được Anh cũng thương đồng, thương bãi vậy thôi. Câu thơ anh, anh viết suốt đời Xin gởi trọn mồ hôi cho đồng, cho đất, Mong nắng bớt dữ dằn, mong mưa đừng lụt ngập Mong mùa màng thôi thất bát đói no. Có điều gì luôn nuối tiếc ngẩn ngơ Xin tuổi trẻ đừng qua mau, xin tuổi già đến chậm Những đôi lứa sau ta bớt đi lận đận Sống đến trăm năm, yêu đến bạc đầu! Anh hát em nghe với cả nguyện cầu Con người sống với nhau cứ mãi còn vụng dại Để mãi mãi thương nhau, để thương nhau mãi mãi Người không thương nhau, có rất ít ở trên đời!
THƠ : HÌNH NHƯ Chẳng biết phải nói gì khi anh nói "Hình như ..." Hình như anh không còn yêu em như ngày đầu gặp gỡ? Anh cứ hình như những điều anh ngỡ Còn em ... lặng im không đáp nổi một lời Có là gì Niềm tin bị bẻ đôi Dù câu nói có vẻ không chắc chắn Tơ yêu thương dệt trong thầm lặng Ai đo nỗi sầu lắng trong tiếng cười vui Ngày hôm qua Nắng không còn tươi Không có nghĩa nhạt màu xanh hy vọng Ngày hôm qua Đêm. Mưa trằn trọc Không có nghĩa là không ai khóc trong đêm Những ngôn từ không còn dịu êm Mái tóc mềm không còn ai nhẹ vuốt Vậy mà, em có "hình như" đâu Dù chỉ là an ủi chính mình một chút... cũng không Một phút yêu thương chợt hoá hư không Một giây nhung nhớ biến thành ảo vọng Anh giết chết một niềm tin đang sống Bằng dạ nghi ngờ cùng tâm trí bất an Anh sợ ư ... một sự thật phũ phàng Sao không nghĩ .. Có những điều chắc chắn còn phũ phàng nhiều hơn thế Ừ, có bao giờ anh thử "hình như" đâu chứ Để nhận ra sự nhầm lẫn riêng mình Em không biết Bản thân mình có chờ nổi một niềm tin Được vực sống sau những điều "hình như" ấy Có chắc chắn vết thương thôi không còn sưng tấy? Hay lại "hình như...hình như"... đến đau lòng... ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) LÁ THƯ TÌNH BỊ ĐỐT CHÁY Puskin Vĩnh biệt lá thư tình! Thôi vĩnh biệt: Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân? Bàn tay ta sao mãi chẳng muốn buông Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa? Nhưng đủ rồi! Phân vân làm chi nữa. Cháy đi thôi, thư ủ ấp yêu đương! Lòng ta yên rồi chẳng chút vấn vương. Này ngọn lửa tham tàn đang sắp cuốn Những trang giấy thư em… Xin chút gượm! Bốc lửa rồi! Làn khói nhẹ vẩn vơ Tan nhoà cùng lời cầu nguyện của ta. Hình chiếc nhẫn ước thề trên xi gắn Đã biến mất, xi chảy sôi … Ôi, thần thánh! Thế là xong! Than giấy mỏng cuộn tròn, Trên tàn than trắng dấu nét thiêng liêng… Cả lồng ngực của ta dường thắt lại, Hãy lưu mãi giữa lòng ta quằn quại, Hỡi niềm vui chua xót của đời ta, Cuộc đời buồn, ôi thân thiết tàn tro. (Dịch giả: Thuý Toàn)
NỖI NHỚ RONG RÊU “Sóng làm đau bờ bằng nụ hôn lạnh ngắt Anh làm đau em bằng cái nhìn im lặng Em làm đau mình bằng phút cách xa. Tình yêu muôn đời giống như cỏ và hoa. Đón nắng huy hoàng cùng muôn trùng bão tố. Nhưng lòng em một niềm tin…sụp đỗ. Em ra biển vàng lấy cát lấp tơ vương. Anh đừng nhớ để em đừng thương Sóng đừng xô bờ để biển hằn lên vệt vỡ. Nứt trong lòng em sợ chẳng còn đau… Đừng hỏi em tình yêu em ở đâu. Anh vẫn đó mà như là kỷ niệm. Em nhặt thương yêu để thả về với biển. Giữ lại cho mình một chút nhớ rong rêu....” (Sưu Tầm) THƠ : CHO MỘT THỜI ... Chiều cuối tuần ai về ngang qua phố. Có nhớ hàng cây đứng đợi hôm nào. Cây rưng rưng giọt sầu rơi xuống lá. Mỗi giọt buồn tan chảy cả mùa xuân... Anh không thể trở về miền quá khứ . Để yêu em như những buổi ban đầu… Thời vụng dại khi mình hai mươi tuổi. Ước mơ đầu là cả một trời yêu ! Tuổi hai mươi anh khờ sao ngốc thế . Chỉ biết lặng thinh, lớ ngớ bên đường. Chờ cô bé mỗi chiều tan lớp học . Thả hồn mơ theo vạt áo em bay . Tuổi hai mươi, ngày ấy rất nên thơ. Yêu mà cứ ngập ngừng không dám ngỏ . Để đêm về mình anh mông lung nhớ . Miệng hoa cười, sao yêu quá ai ơi ! Nay xa rồi, Em - những giấc mơ bay. Anh không thể quay về miền ký ức . Em không thể hồn nhiên thời áo trắng . Chỉ còn trong nhau màu cũ thời gian... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
Mùa Thu Chết https://mp3.zing.vn/bai-hat/Mua-Thu-Chet-Ngoc-Lan/ZWZC96BU.html ____________________Tiếng Hát Ngọc Lan___________ ...Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Đội ta sẽ không tao phùng được nữa Mộng trùng lai không cứ ở trên đời... Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi ! Mùa Thu đã chết, em nhớ cho Mùa Thu đã chết, em nhớ cho Mùa Thu đã chết, đã chết rồị Em nhớ cho ! Em nhớ cho, Ðôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! Trên cõi đời này, trên cõi đời này Từ nay mãi mãi không thấy nhau Từ nay mãi mãi không thấy nhaụ.. Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi ! Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. Vẫn chờ em, vẫn chờ em Vẫn chờ.... Vẫn chờ... đợi em ! HỒN VÀ XÁC Xác đây rồi hồn phiêu bạt nơi đâu? Hồn nhăn nhó mà xác cười ngặt nghẽo Hồn thủy chung mà xác thì bạc bẽo Trốn tìn nhau trong im lặng bão giông. Xác lìa hồn, xác có cũng như không Hồn lìa xác hồn chơi vơi phiêu lãng Hồn mặc xác phơi mình dày dạn Xác mặc hồn trăn trở, đớn đau. Xác với hồn ta vẫn phải có nhau Mà hai đứa hai khoảng trời riêng biệt Hồn chìm đắm trong ban mai tinh khiết Xác lê la ngập ngụa giữa dòng đời. Hồn của tôi mà xác cũng của tôi Tôi thương hồn tôi chẳng bao giờ gặp xác Tôi thương xác tôi chịu đắng cay đen bạc Nhưng, có ai thương tôi cả xác lẫn hồn ??? (Sưu tầm)
THƠ : SÀI GÒN RỘNG QUÁ CHO ĐÔI TA Sài gòn bây giờ rộng quá phải không anh?! Chân đi mãi mà lòng nghe lạnh vắng Những con đường ngọt ngào nay mặn đắng Giờ hẹn hò hóa nghìn phút cô đơn Mưa Sài gòn vẫn cứ trút từng cơn Em và anh không còn chung chỗ trú Sài gòn bây giờ rộng hơn ngày cũ Ta đi hoài chẳng tìm được tình nhau Thành phố bây giờ mênh mông nỗi đau Tim người chật trong cuộc đời quá rộng Sài Gòn nhỏ ngày xưa còn trong mộng Hạnh phúc gần nay bỗng hóa xa xăm Khoảng cách xa dần, không dễ đến thăm Thành phố đã thành muôn sông nghìn núi Mỗi bước đi cứ ngỡ là lần cuối Xa một lần là lạc cả trăm năm __________________Sưu Tầm
THƠ : Anh có hiểu không ? Nếu như anh có sẵn một bờ vai Cho em mượn sau ngày dài mệt mỏi Hãy im lặng xin đừng lên tiếng nói Nhìn vào mắt em, anh sẽ hiểu em nhiều Đừng bao giờ anh thổ lộ tình yêu Sự giấu kín sẽ vô cùng hấp dẫn Em sẽ viết lên bài thơ bất tận Về những điều, nói thật, quá viễn vông Nếu như anh có sẵn một tấm lòng Cho em mượn gởi đôi điều tâm sự Đừng thắc mắc, đừng hồ nghi, giả sử Điều em cần, cũng rất đỗi giản đơn Em chẳng thể nào nói được nhiều hơn Sự im lặng đôi khi là tiếng nói Đừng nhìn em với cái nhìn dấu hỏi Trên thế gian người tốt thật không nhiều Em sẽ ngồi mà nói chuyện tình yêu Như một kẻ cuồng si lẩn thẩn Bài thơ viết trong một ngày lận đận Anh đọc rồi, anh có hiểu nổi không? ________________Sưu Tầm
THƠ : Một chiều ! Có một ngày đường phố chỉ một chiều Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca! Có một ngày Ngày ấy sẽ không xa Em không ngược phố giờ tan tầm Che mình râm bóng nắng Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh! Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều Mùa rụng lá... Để rồi tựa vào vai anh yên ả Đêm sẽ không buồn Nghe em kể chuyện ngày qua! Có một ngày Ngày đó sẽ không xa Phố xá rộng thênh thang Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ Có một người nông nổi ngược thời gian! ____________________Sưu Tầm
THƠ : Thời gian sẽ xóa đi nỗi đau cho lòng thắm lại Nếu có một ngày anh nói xa em Trái đất sẽ ngừng quay mùa xuân không trở lại Chỉ còn đây một mình em đơn lẻ Bơ vơ giữa dòng đời, bơ vơ giữa đêm đông Nếu có một ngày anh nhắc đến chia tay Em không khóc như những lần hờn dỗi Em chỉ trách sao mùa đông đến muộn Để biết rằng sẽ mãi mất anh Sẽ có một lần anh nói mãi yêu em Em cũng sẽ không vui như những lần trước nữa Vẫn biết rằng tình yêu là gió thoảng Và trái tim em không rung động hai lần Chẳng bao giờ em dám trách anh đâu Dù anh đổi thay dù anh quay đi trước Dù anh đã làm em buồn em khóc Trách làm gì hãy nghĩ tốt về nhau Tình yêu anh là một nỗi đau Mãi theo em và chiều theo năm tháng Mãi cô đơn như ngôi sao ban sáng Và mãi buồn như tia nắng hoàng hôn Mỗi đông về và những chiều cô đơn Em lại nhớ đến ngày xưa ấy Chắc chẳng bao giờ em còn thấy Anh giật mình vì ánh mắt của em Rồi mai này anh sẽ quên em Người con gái thương anh nhiều biết mấy Trước mắt anh em kiêu kỳ là vậy Để đêm về nước mắt nhoà mi Rồi mai này khi đã chia tay Tên em sẽ chìm vào trăm ngàn tên khác Như một vật dư thưà anh vô tình đánh mất Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay Rồi mai này, rồi mai này đây Sẽ có một người mang em đi từng bước Dậy em đặt niềm tin vào phía trước Vào con người, vào sức mạnh của tình yêu Dù người ấy mạnh mẽ biết bao nhiêu Dù biết nhịn, biết chiều, biết nâng em khi ngã Dù người ấy sau này biết làm tất cả Em vẫn chẳng quên rằng... đó không phải là anh. ____________________Sưu Tầm
THƠ : Nếu không muốn đi hết con đường Nếu không muốn đi hết con đường… Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến làm ơn đi mà! Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta? khi ta cười không cần ai chia sẻ? cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả hãy thử cắn chặt môi… Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước đi khỏi cuộc đời của mình… Nếu không muốn đi hết con đường… thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác (khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…) làm ơn đi mà!… Làm ơn đi… vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta chờ tìm thấy một người trong đời thật vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc nghiệt ngã đến tận cùng… Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng… sao không thử một lần đặt cược với trái tim? Làm ơn đi mà… vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm! _____________________Sưu Tầm
22-04-2011 Đường Xưa - Mỹ Tâm Bước trên đường về anh thương nhớ em âm thầm Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ Em nói bằng tiếng thơ mong chờ. Tiếng yêu ngày nào cho anh nhớ em tơi bời Với bao ngọt ngào ta vun xới Ðã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng Tan nát rồi giấc mơ hương nồng. Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy Ðêm vẫn là những đêm hao gầy. Bước trên đường đời em mơ thấy anh tươi cười Với bao hẹn hò tan trong gió Những ân tình đời chưa cho sớm mai yên bình Ta vẫn còn đứng đây riêng mình. Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời Xa vắng rồi những khi bên người. Rồi ta sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài Thấy bóng dáng yêu thương ngày mai Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng Ta gói trọn giấc mơ phai tàn.
THƠ : ... Em cũng đã từng xao lòng vì một ánh mắt quen Những niềm yêu tưởng bao ngày chôn giấu Những nụ cười đã mất từ lâu Bỗng bùng lên chẳng thể kìm lòng Có những vần thơ gửi cho mênh mông Anh có nhận được không những hư hao ngày cũ Nhớ thương còn, bao nhiêu lần cho đủ Chút bận lòng - chẳng nhớ - đừng quên Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên Cứ miên man trong chiều hanh nắng nhạt Tình có gì đâu mà bận lòng - được - mất Để rồi lại nhói lòng mỗi lúc nhớ thương nhau Này nhé hãy vượt qua những nỗi đau Quay đầu lại và ngược chiều cơn gió Sẽ lại thấy yêu thương còn bỏ ngỏ Đợi người về tìm - một chút mỏng manh... ________________Sưu Tầm
THƠ : VẦNG TRĂNG KHUYẾT Thôi anh ạ!Đừng đợi chờ nhau nữa Chiếc hôn xưa nay đã vội thay màu Em cứ tưởng mình em là duy nhất Nên dại khờ lỡ đánh mất anh yêu Chuyện hôm qua dễ có đến trăm điều Em không biết bắt đầu từ đâu nữa Như trăm sông luôn đổ về biển cả Âm hưởng vui buồn xin trả lại cho anh Em chợt hiểu rằng hạnh phúc mong manh Như làn khói khó cầm nhưng dễ mất Anh đã đến,vội đi,tình đã khuất Vầng trăng cuộc đời khuất mãi không thôi. Mọi con đường giờ mãi mãi chia đôi Yêu thương lắm rồi cũng thành dâu bể Em sẽ viết thành câu chuyện kể Bởi kí ức một thời đâu dễ xoá trong nhau! ________________________Sưu Tầm
THƠ : CHIỀU TRÊN BIỂN VẮNG Ta lẳng lặng đứng nhìn chiều biển vắng Gió vô tình se thắt trái tim côi Sóng lả lơi nô đùa trên cát trắng Chợt thấy lòng, Ta nhớ lắm người ơi!... Chớm bước đi, sao lòng nghe buốt nhói Ngước mắt nhìn, biển vắng bóng chiều rơi Gió hắt hiu chạnh lòng buồn vời vợi Lẻ loi Ta lạc lõng giữa biển trời! Đứng lặng im nhìn nghìn con sóng vỗ Cánh buồm ai cô độc giữa trùng dương Đi về đâu giữa biển chiều muôn hướng Hay như Ta đời lạc lối muôn phương! Chiều biển vắng ôi! buồn cô độc quá Người phương xa có chút nhớ về Ta Hay tất cả lòng người đà bôi xóa Như dấu chân trên cát đã nhạt nhòa?! __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) NGẬP NGỪNG Hồ Dzếnh http://mp3.zing.vn/bai-hat/Em-Cu-Hen-Ngap-Ngung-Don-Ho/IW67779I.html Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần... Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế? Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu? Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu? Thuở ân ái mong manh như nắng lụa. Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi! Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé! Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ Nếu trót đi, em hãy gắng quay về Tình mất vui khi đã vẹn câu thề Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở. Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...
THƠ : Cuối cùng Rồi cuối cùng em cũng ra đi Tháng Chạp mùa đông gió lùa hun hút Anh lang thang dưới hàng cây xơ xác Hoa sầu đông rụng tím trời mưa. Rồi cuối cùng em cũng ra đi Những đợi chờ , nhớ nhung thành quá khứ Mưa , mưa rơi nối dài thêm nỗi nhớ Kỉ niệm đong đầy nhoè ướt giấc mơ. Rồi cuối cùng em cũng ra đi Trăng vụn vỡ như là trong cổ tích Trong nụ cười ẩn giấu nhiều nước mắt Yêu thương nào vá được mảnh trăng xưa. Rồi cuối cùng trời cũng ngớt mưa Anh tìm quên bên người con gái khác Tháng năm theo dòng trôi qua mải miết Những cuộc tình cứ đến rồi đi. Rồi cuối cùng qua hết những đam mê Những nước mắt khổ đau , những nụ cười hạnh phúc Ở trong anh còn một điều duy nhất Yêu thương thưở nào mãi mãi trinh nguyên. ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) THUYỀN VÀ BIỂN Xuân Quỳnh http://music.yeucahat.com/mp3/vietnamese/654-thuyen-va-bien~bao-yen.html Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển “Từ ngày nào chẳng biết Thuyền nghe lời biển khơi Cánh hải âu, sóng biếc Đưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọng Và tình biển bao la Thuyền đi hoài không mỏi Biển vẫn xa... còn xa Những đêm trăng hiền từ Biển như cô gái nhỏ Thầm thì gửi tâm tư Quanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền (Vì tình yêu muôn thuở Có bao giờ đứng yên?) Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông dường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau - rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió” Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố
THƠ : BIỂN Em nói với anh Mỗi khi buồn Em lại về với biển Biển đón em bằng những con sóng nồng nàn trìu mến Biển không làm em đau... Biển quá rộng dài Em thì trong veo Niềm tin mong manh Như giọt sương mai chạm vào là tan vỡ Cứ chông chênh giữa hai bờ thương nhớ Hạnh phúc và khổ đau . Em kiếm tìm nẻo bình yên ở đâu Buồn vui kiếp người thì dằng dặc quá Giá anh nói được với em điều gì Giá em biết một lần thôi về biển cả Ẩn sau vẻ phóng khoáng cồn cào của những con sóng và nắng gió Là cả một trời chất chứa bão dông... _______________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm) THƠ VIẾT Ở BIỂN Hữu Thỉnh https://mp3.zing.vn/bai-hat/Bien-Noi-Nho-Va---Em-Thu-Phuong/ZW69EW7D.html Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút Đã cô đơn Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến Dù sóng đã làm anh Nghiêng ngả Vì em
THƠ : Thu Tình __________________Thơ Nhược Thu Thu tỉnh đâu mà em bảo say Thu đi ta lạc tận phương này Hình như ai đó chờ thu đến Mặc áo vàng thay lá úa bay.. Ta với em dù mộng rất xa Nghe chừng như mới gặp hôm qua Đêm kia trăng chết bờ sông vắng Ta chết chìm trong nỗi thiết tha. Thu chửa muốn về sao cứ mong Làm heo may cuộn nhẹ trong lòng Nếu em dệt áo chờ thu đến Mây sẽ phơi buồn trong nắng trong Thu muộn, có người gọi ới ơi Hồn thu trăn trở nghẹn bao lời Kìa thu đang đến thu đang đến Nhưng sợ hè chưa kịp gót dời Thôi nhé lối về sao vẩn vơ Hồn thu khe khẽ rót trong mơ Ai cho dăm lá thu vừa úa Để dệt đời nhau chút mộng hờ.. _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) XIN ĐỪNG. Thúy Ngoan Xin anh đừng nhớ làm chi Tuổi xuân đã cạn, tóc thì đã sương Thơ buồn như sợi chỉ vương Em ngồi khâu lại vết thương cuối mùa Bây giờ mặc kệ nắng mưa Ớt cay cũng ngọt, chát chua cũng cười Một lần trầu đã quệt vôi Một con đò vỡ sóng dồi phía sau Người ta một bến còn đau Em mười hai bến sông sâu gãy chèo Bến nào cũng đứt dây neo Cuối chiều buộc chặt bến nghèo vào thơ
THƠ : Đành Xa Nhau Thôi __________________Thơ Lã Thế Phong Tôi không thể cho em khung trời rộng Để em bay thoả chí kiếp phiêu bồng Bởi đời tôi định mệnh cứ xoay vòng Lay hoay mãi cũng lối cùng ngõ hẹp Tôi vẫn biết em ươm nhiều mộng đẹp Như hoa xuân hương ngát giữa trời chiều Bóng cây tôi gom lại chẳng có nhiều Sao che được dáng em hờn trong nắng Chắc em hiểu vì sao tôi im lặng Thế giới ta đâu nối được bằng lời Đại lộ em đi tràn ngập những tiếng cười Con hẻm nhỏ tôi về trong hoang phế Đành xa nhau thôi, dù rằng không dễ Trả lại em những ngày tháng chưa buồn Và cho tôi chút yên tĩnh trong hồn Khi nhắm mắt cõi lòng còn thanh thản __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm) LÁ THƯ NGÀY TRƯỚC Vũ Hoàng Chương Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại mấy tờ thư Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp Tình mười năm còn lại chút này đây Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn Lần đầu tiên ai dám ký "Em Anh" Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn Khóc chia lìa ai níu gọi than van Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau Vàng son có thay màu đôi mắt biếc Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp Tình mười năm còn lại chút này thôi Lá thư xưa màu mực úa phai rồi Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó