THƠ : Hạc giấy nỗi nhớ anh! Có không anh tình yêu từ những con hạc giấy Đêm đêm em thức xếp một mình Liệu những cách hạc mong manh và bé nhỏ Có mang anh về lại bên em? Có những khi nỗi nhớ chẳng gọi thành tên Em mơ thấy anh nơi cuối con đường thăm thẳm Em đuổi theo mà chẳng thể nào bắt kịp Chỉ thấy một chân trời toàn hạc giấy mênh mông Ngơ ngác và lẻ loi như em… Sau cơn mơ em lại về bên những con hạc giấy Cố thắp lên niềm hi vọng mỏng manh Những con hạc giấy cứ ngày một nhiều thêm Mà sao… anh vẫn xa em! Bất chợt em mong có anh ở bên Chỉ để hỏi điều làm em trăn trở "Có không anh tình yêu từ những con hạc giấy?" Chắc anh không biết và… em cũng thế Để đêm đêm em lại xếp hạc giấy một mình… _________________________(Sưu Tầm)
THƠ : Bởi có những con đường không thể giao nhau Nên dẫu chúng ta có cố gắng miệt mài vẫn không bao giờ đi cùng một hướng Nhấp cạn ly nâu bỗng thấy đắng lòng cho những câu từ vay mượn Rồi cả một đời vẫn lạc bước về đâu… Bởi có những con đường thấm ướt suốt mấy trận mưa ngâu Nên trái tim cứ nhỏ nước qua bao lần lang thang trên phố Đâu là con đường lá đổ? Đâu là lỡ làng một giấc mơ qua? Bởi có những con đường mãi hun hút về xa… Để trái tim cứ lăn dài qua bao ngày nhung nhớ Em tiếc làm chi một vầng trăng đã lấm lem và có quá nhiều mảnh vỡ Có phải chuyện trăm năm đâu mà ước hẹn đến bạc đầu… Bởi có những con đường càng bước lại càng đau Ký ức mông mênh bị giẫm nát qua những lần về ngang qua phố Nhấp lại một ly nâu bỗng nghe trong lòng có muôn trùng sóng vỗ Cứ tựa lời thì thầm viết tiếp chuyện mùa sau… Bởi có những con đường không thể giao nhau… ________________________________Sưu Tầm
THƠ : Lời thơ gửi tặng cố nhân Có lẽ mình đã xa nhau thật rồi anh Cây cổ thụ lại thêm một mùa chuyển lá Đông về nghe bước chân lẻ loi trên con đường rất lạ Sao chỉ một mình em đi? Có lẽ cuộc tình nào cũng sẽ phải chia ly Chưa một lần cầm tay, chưa nụ hôn đầu trao gửi Chỉ có ánh mắt dịu dàng, câu nói yêu thương của một thời nông nổi Em ghim chặt vào tim... Có lẽ anh đang mải miết đi tìm Một người con gái sẽ bên anh suốt đường đời gập ghềnh sỏi đá Một trái tim nồng nàn sưởi ấm anh mỗi đêm lạnh giá Mà không phải là em... Có lẽ em đang cố thản nhiên quên Bóng hình anh cùng lời yêu đã cũ Cố tỏ ra mạnh mẽ, vỗ trái tim vào giấc ngủ Rồi lại thỉnh thoảng giật mình... Em không ước cuộc đời chỉ có bình minh Không cầu nguyện sống song hành cùng hạnh phúc Không hi vọng niềm vui làm bạn mọi nơi mọi lúc Chỉ là mong... có anh! Đôi lúc thôi, lặng lẽ trong nhưng thoáng giật mình Tình yêu với anh lội ngược dòng về gõ cửa Lời hứa bên nhau ta trao còn bỏ ngỏ Có lẽ nào anh quên? ___________________________(Sưu Tầm)
THƠ : NỖI BUỒN DANG DỞ Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em! Khi nỗi nhớ hằn sâu thao thức... Kỷ niệm ùa về, ánh mắt anh bất lực, Lúc em đánh dấu ngày, bằng nỗi nhớ rưng rưng... Anh không đành lòng vứt bỏ những đau thương! Mặc những buồn vui cứ đi về qua cánh cửa... Vẫn biết rằng không còn chờ nhau nữa! Không còn được một lần, nếm vị ngọt mùa mưa... Vẫn còn trong anh câu chuyện cổ xưa... Đánh thức lòng anh bằng nỗi buồn chất chứa, Cổ tích nào cho em một nửa? Để thêm một lần nghe tiếng gió lưa thưa... Anh vẫn một mình trong tháng năm qua! Kể từ lúc em đến và ra đi từ đó... Còn kịp không em lời cuối cùng bỏ ngỏ? Cháy rực một thời giờ còn lại tàn tro... Không còn anh còn em, chỉ còn lại bơ vơ! Còn lại những nỗi buồn lặng thầm, dang dở, Còn lại trong anh là màu mưa nhung nhớ... Anh cháy lòng khi viết những dòng thơ! Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em! Khi kỷ niệm cứ đục ngầu sóng sánh, Em biết không chúng vỡ thành trăm mảnh... Gom góp trong hồn và một nửa theo em! __________________________Sưu Tầm
THƠ : Hạnh phúc là gì ? Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ? Với tuổi thơ, Hạnh phúc là chiếc áo mới Là que kem, cục kẹo Là mật ngọt cuộc đời Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ? Hạnh phúc là những buổi mai Cặp sách tung tăng trên đường đi học Là khi oà khóc Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi Hạnh phúc là khi mẹ trở về Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm Hạnh phúc là mơ được thành người lớn Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ Nuôi búp bê... Khi trai trẻ, Hạnh phúc là lời hẹn Em gửi lọn tóc thề mãi mãi Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại Hạnh phúc là thất bại Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên Hạnh phúc là niềm tin vững bền Khao khát sống và tràn trề mơ ước Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra Hạnh phúc là lúc ở xa Ta nhận được lá thư bè bạn Hạnh phúc là khi hoạn nạn Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình Hạnh phúc là một mối tình Phút rung động đầu đời em có nhớ Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài Và đến khi, Mái tóc dần mờ phai, Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng Với đất trời Với cỏ cây Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng Thói tị hiềm với bao dung làm bạn Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ? Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều, Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống Ta thanh thản với những gì có được Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua... Để phải phiền xung quanh khóc cho ta Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen... Hạnh phúc là gì ? Ai sẽ chỉ cho xem ? Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ? Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ? Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ? Nhắn nhủ rằng, Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười (Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?) Hạnh phúc của riêng ai Trong mỗi người là thế, Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé Trong mỗi chúng ta Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ? __________________________Sưu Tầm
THƠ : Nếu ngày mai em không làm thơ nữa Nếu ngày mai em không làm thơ nữa Cuộc sống trở về bình yên Ngày nối nhau trên đường phố êm đềm Không nỗi khổ, không niềm vui kinh ngạc Trận mưa xuân dẫu làm ướt áo Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau Không xôn xao khi nắng hè đến sớm Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi. Gió thổi nơi này không lạnh tới nơi kia Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa Em không còn thấy nhớ những sân ga Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư Một ngày nào đọc lại dòng thơ Âm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạc Chất men nào làm em choáng váng Cũng phai dần theo những tháng năm xa. Như hòm thư không còn một phong thư Hết ngọn lửa lạ lùng, thôi mùa mây phiêu bạt. ơi trời xanh - xin trả cho vô tận Trời không xanh trong đáy mắt em xanh Và trong em không thể còn anh. Nếu ngày mai em không làm thơ nữa. ____________________Xuân Quỳnh
THƠ : NHẬT KÝ vai anh rộng để em thèm bé nhỏ mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay Giữa chúng mình có khoảng cách hay không em vẫn hỏi những đêm tràn thương nhớ em vẫn ước phải chi mình được có một ngày thôi êm ấm sống bên người một ngày thôi tim sẽ bớt mồ côi lòng sẽ chẳng xa vời khao khát nữa vai anh rộng để em thèm bé nhỏ mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay một ngày thôi lơi lỏng áo quên cài quên tất cả tháng ngày chua xót cũ quên tất cả khi biết mình nhận đủ trọn lòng anh tha thiết, trọn tình yêu... Anh bước vội vàng, anh gởi lại bao nhiêu như chẳng có, lại dường như nhiều quá giữ cho vẹn tình yêu khốn khó em dặn lòng, thương quá buổi chiều nay ôi chiều nay em có một bàn tay chiếc hôn mỏng mơ hồ như thoáng gió em muốn gọi anh ơi đừng đi nữa chưa bao giờ em yếu đuối tựa chiều nay anh đi rồi, đơn chiếc phủ đầy vai em nhớ lắm những lời anh chẳng nói em nhớ lắm bàn chân anh bối rối những ngón buồn da diết cuộc đời em anh đừng đi, em không cách chi tìm em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ... _____________________Thơ ĐINH THỊ THU VÂN
Nỗi Đau Một Đời - Quang Vinh Chiều thật buồn về trên căn gác hoang vắng. Nằm nghe nỗi đau trong lòng thức dậy. Tình mặn nồng mình trao đến nhau nơi này. Rồi mình chia tay cũng ngay tại đây. Vào 1 ngày tình yêu vỗ cánh đi mãi. Thì anh mới hay ta muộn mất rồi. Lòng ngậm ngùi nhìn em bước đi xa vời. Vì anh đã lỡ đến sau một người. Từng đêm trong mưa gió, gọi tên em trong thương nhớ. Nhớ thương đọng đầy từ một con tim tan vỡ. Người tình của ai đó. Chẳng còn thuộc về anh nữa. Những đêm hẹn hò giờ đã chôn theo ngày xưa. Ngày xưa em đã đến bằng 1 tình yêu tha thiết. Thiết tha cho nhau cuộc tình bền lâu muôn kiếp. Giờ đây am wên hết và tình yêu xưa đã chết. Có riêng anh đây còn mãi nỗi đau một đời. Từng kỷ niệm hằn lên như nỗi đau nhói. Từ trong vết thương sâu tận cõi lòng. Từng ngày dài vượt wa nỗi đau vô vọng. Để làm wen với giá băng mùa đông. Tình tụi mình thật xa xôi với tay với. Đành thôi tiễn em đi về với người. Về cùng người mà em thấy vui trong đời. Thì thôi em hãy cứ vui cùng người
THƠ : Tổn Thương Chúng ta làm tổn thương nhau Bằng những lời – lẽ ra không nên có Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ Lại vụng về thành vết xước trong nhau Trái tim em lặng lẽ đớn đau Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi Hơn một lần mình đã đắng cay. Lời nói vuột khỏi bàn tay. Vỡ òa trong em những yêu thương ngày cũ. Nước mắt không rơi em ru lòng tự nhủ. Phút không phải mình – nào ai muốn thế đâu… Nhưng hình như ta đã không còn thuộc về nhau Ngay cả khi vô tình – anh cũng không bao giờ làm em đau như thế Dù gắng gượng nhưng em vẫn không thể nào mạnh mẽ Vết xước ở trong lòng – lại đau đáu nơi tim Rồi có thể ngày mai, ngày kia em sẽ lại đi tìm Sự vẹn nguyên trong tình yêu ngày ấy Những xúc cảm không nồng nàn đến vậy Tổn thương mất rồi – tha thứ có được không? Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa Khóa chặt tim mình… em ngờ vực… hoài nghi… _________________________Sưu Tầm
THƠ : Định Mệnh ? Em nghuệch ngoạc trên trang nhật kí không màu Vỏn vẹn nét mực đen hai từ "định mệnh " Giản đơn thế để dặn lòng thôi lưu luyến Tất cả là vô hình ...như làn gió không tên Em quay trở về với thế giới riêng Nơi có tiếng cười cố ý lấp vết lõm buồn trũng sâu hố mắt Giang rộng đôi tay , đuổi nhặt từng giọt nắng . Đuổi bắt chiếc bóng mình ... nghiêng đổ giấc mơ hoang Em mỉm cừơi hàm thách thức thời gian Cứ dửng dưng đi ,khi vết tím bầm kia gió âm thầm quất vụt Nỗi đau có nhói lên , cũng chừng một lúc và sẽ nguôi dần ...không thể dẳng dai ? Em hững hờ buông hai chữ "định mệnh" . Ô hay ... ! Những chiếc lá mùa thu bỗng dỗi hờn rời cây bay mất Dòng sông thơ ... thủy triều mặn như nước mắt Ngơ ngác hỏi cuộc đời : "định mệnh " có hay không ? Thôi ! em phải kịp quay về hơ ấm bàn tay trơn Giận lắm ngọn gió đông , vô tình chi đến thế Đã biết trước thế nào là không thể Ập đến làm gì , rồi bỏ cái lạnh lại... mà đi ? ___________________________Sưu Tầm
Mùa Hạ - Huy Bá Em đi rồi nơi đây buồn như khóc Cơn mưa dầm chan nắng hạ em ơi ... Anh thẫn thờ nhìn chiếc lá vàng rơi Mà hồn nghe lệ đẫm ướt môi cười Em đi rồi tim anh sầu hoang vắng Cây khô buồn trong gió sầu miên niên ... Anh nhớ người một nỗi nhớ triền miên Đêm lệ soi, soi bóng ngã ưu phiền . Em đi rồi tơ vương còn giăng mắc Giữa biển tình anh lội mãi không qua Kỷ niệm hồng chiều ta đứng trong mưa Chiếc dù nhỏ che hai đứa chẳng vừa ... Em đi rồi anh làm thơ tưởng nhớ Thơ anh buồn em hãy đọc đi em Em hãy đọc để hiểu rõ lòng anh Thiên đường ơi anh tiếc nuối ngậm ngùi !!!
THƠ : HỒN VÀ XÁC Xác đây rồi hồn phiêu bạt nơi đâu? Hồn nhăn nhó mà xác cười ngặt nghẽo Hồn thủy chung mà xác thì bạc bẽo Trốn tìn nhau trong im lặng bão giông. Xác lìa hồn, xác có cũng như không Hồn lìa xác hồn chơi vơi phiêu lãng Hồn mặc xác phơi mình dày dạn Xác mặc hồn trăn trở, đớn đau. Xác với hồn ta vẫn phải có nhau Mà hai đứa hai khoảng trời riêng biệt Hồn chìm đắm trong ban mai tinh khiết Xác lê la ngập ngụa giữa dòng đời. Hồn của tôi mà xác cũng của tôi Tôi thương hồn tôi chẳng bao giờ gặp xác Tôi thương xác tôi chịu đắng cay đen bạc Nhưng, có ai thương tôi cả xác lẫn hồn ??? _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Thơ những ngày xa ___________________Thơ Hà Cừ Không phải là hè chưa hẳn đã là thu Sao trời đất cũng dùng dằng lạ thế Chỉ một chút mà lòng như sóng bể Giữa không gian xao xác gió sang mùa Lá ngả màu trong sắc nắng ban trưa Mùi quả chín đượm nồng trong mái tóc Ngày xa ấy một chiều em đã khóc Cho hoàng hôn sóng sánh vơi đầy Đến bao giờ em lại trở về đây Anh bạc tóc trên một dòng sông nhớ Cứ da diết một bên bồi bên lở Dòng sông em năm tháng có hao gầy? Anh một mình về lại giữa chiều nay Lại gặp nắng ngày xưa - em có nhớ? Lại gặp gió thì thào như hơi thở Trong hương cau rơi trắng hiên nhà Anh một mình sống lại những ngày xa ... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Giữa đêm tối ,tôi nhập nhòa bắt gặp Một bông hồng trong góc quán ai quên Một bông hồng lặng lẽ nở trong đêm Một bông hồng lãng quên không ai nhặt Tôi nhặt lấy nghĩ về điều được mất Một bông hồng ai đó đã bỏ quên Như bỏ quên hương vị một tình yêu Trong cánh hồng đâu đó còn vương lại Chàng trai ấy mua hoa tặng cô gái Gửi nổi lòng trong cánh phấn mỏng manh Cô gái nhận nhưng không hề để ý Như son hồng tô điểm chút thêm xinh Hay chàng trai là một người lãng tính Ghé vào chơi trên dọc bến đường yêu Rồi quên mất như chưa hề ý định Một tâm hồn bàng bạc gió trăng thêu Tôi là kẻ cô đơn chưa ai tặng Cũng chưa ai để tặng một bông hồng Tôi sợ lắm tình người ta phẳng lặng Nhận hay cho tôi cũng xót xa lòng Với hoa hồng tình yêu là duy nhất Mang hương nồng khao khát của yêu thương Nhặt bông hồng tình yêu về chăm chút Hoa và tôi cũng bớt lẻ loi hơn _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Có bao nhiêu điều cần nói phải không em Có bao nhiêu điều cần nói phải không em? Mùa đông năm nay bao nhiêu là gió Nỗi nhớ ùa vào qua ô cửa nhỏ Ngọn đèn anh thức suốt đêm nay Có những câu thơ đọc lên sống mũi cứ cay cay Có ai ngờ yêu nhau nhiều đến thế Hình như chiếc bình yêu đã vỡ Mình gắn keo vào lại lóng lánh hơn lên Năm tháng xa nhau, đăm đắm nỗi niềm Chẳng biết xuân sang có tràn nắng ấm Hay lại như mùa thu lạ lẫm Hoa phượng chưa tàn lá đã vội xác xơ Anh vẫn thường gặp em trong những cơn mơ (Chỉ có anh nói thôi còn em cười bí ẩn! Đôi lúc còn nhìn anh lạ lắm Như thể hồi đầu mình mới quen nhau) Nên đêm nay tự trong lòng thẳm sâu Anh đọc lại những bài thơ đã viết Thấy cồn lên một điều gì mãnh liệt! Có bao nhiêu điều cần nói phải không em! ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
Nơi Thời Gian Ngừng Lại ___________________Tiếng Hát Quang Dũng____________ Từng giọt mưa rớt ngoài hiên Tựa giọt nước mắt triền miên. Giờ này ta đã xa cách rồi Đã quên những ngày tháng bên nhau Trời buồn mưa sẽ còn rơi Lòng buồn nước mắt còn vương Người buồn cho tháng năm úa tàn Nhớ thương chỉ là giấc mơ thôi Tìm về nơi ngày xưa gặp nhau Từ ngay phút giây mộng mơ ban đầu Nơi thời gian ngừng lại Ta ru nhau bằng lời hát. Ước sao là gió,ước sao là mây Bay lãng du quên hết bao ngày qua Ước sao là nắng, ước sao là mưa Để làm tan đi những giấc mơ Ước cho thời gian trôi ngược về đây Thấy nhau để biết ta luôn còn nhau Ước cho thời gian phút giây ngừng trôi Để giữ mãi giấc mơ hôm nào...
THƠ : CẢM XÚC 8/3 8/3 một mình anh lang thang xuống phố Nhìn người ta tặng nhau nhưng đoá hoa hồng Biết giờ này em có nhớ anh không? Khi chúng mình không thuộc về nhau nữa Khi trái tim chúng mình chia nửa Anh trở về lặng lẽ với thời gian Hình bóng em trong ký ức ngập tràn Rất muốn quên đi dù biết rằng chẳng thể Những con đường những hàng cây vẫn thế Trở lại giờ đơn lẻ một mình anh Gió khẽ lay chiếc lá nhỏ lìa cành Anh trở về với anh thực tại Em xa rồi biết có còn trở lại Rồi một mình xuống phố giống anh không? 8/3 không có anh, ai sẽ tặng hoa hồng Ai sẽ lại dẫn em đi lối cũ Ai yêu em bằng anh, em vẫn thường thầm nhủ Xa nhau rồi em có thấy cô đơn Không có em ai lại dỗi lại hờn Ai lại dỗ dành em khi anh… không có lỗi Ai sẽ lại than phiền anh đủ tội Rồi ai lại ngồi mong anh mỗi tối Hãy đến với anh dẫu bây giờ lá vàng che lối Dẫu chúng mình – 2 nửa – một vầng trăng. _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Hôm nay ngày 8 tháng 3 một ngày vui mà em buồn chi lạ chắc chỉ mình em-vì chung quanh-tất cả mọi người đều đang Hạnh Phúc rất nhiều Người ta đang Hạnh Phúc trong Tình Yêu đâu như em-một mình nơi này-lặng lẽ... Nổi buồn riêng đâu có ai san sẻ Đâu có ai biết em đang đau khổ đâu Anh Đâu biết rằng mộng đẹp đã không thành... vì...Tình mình đã gặp quá nhiều ngăn cách... Anh nỡ quay lưng...trước muôn ngàn thử thách để em cô đơn mò mẫm kiếm đường về Tình yêu mình như qua một cơn mê Dìu em đến nửa đường...Anh tan biến... ...mặc em gọi tên Anh trong tha thiết Anh giả vờ...không biết...phải không Anh? Anh ra đi mang cả mộng ngày xanh Em còn lại với mảnh hồn tơi tả... Sao không nắm tay em vựơt qua ngàn sóng cả... Như ngày xưa Anh đã hứa...Sao vậy Anh? ________________________Hugolina
THƠ : Khoảng trời em _________________Thơ Quang Huy Khoảng trời em mây trắng trôi nhanh Mây trắng gợi những miền xa bỡ ngỡ Trời nghiêng xuống mắt em thành nỗi nhớ Ðể mây tràn đến phương anh Khoảng trời em nắng trong thủy tinh Nắng theo em đi hái chùm nhãn ngọt Ôi đốm nắng giữa vườn xưa nhảy nhót Vẫn ngỡ ngàng tay em đâu đây Khoảng trời em mưa thưa bóng mây Mưa khó hiểu như tình ta buổi ấy Cơn mưa giận, cơn mưa thương biết mấy Nhớ nhung gì mà ướt áo người xa? Khoảng trời em đêm xanh bao la Ðêm hồi hộp giấu bao điều bí ẩn Phải mắt em thức với người ra trận Mà chân trời nhấp nháy mãi sao Mai Khoảng trời em ấp ủ những buồn vui Những dự định chưa bao giờ nói hết Trời xanh vẫn xanh ngời trên mi mắt Lại bồn chồn dõi bước những đoàn quân Khoảng trời em đâu phải ở sau lưng ở phía trước, nơi anh nhìn rất rõ Nơi xa em! Tâm hồn ta ở đó Nơi lòng anh về lại khoảng trời em! _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : KỶ NIỆM _____________________Thơ Cao Vũ Huy Miên Anh xa em thật rồi bỏ lại sau lưng chuỗi ngày dài mùa hạ bỏ lại phía sau cả những chùm hoa nở trên con đường mà chúng ta vẫn thường qua Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc em bây giờ như xa một tầm tay Em đi về giờ đã có người đưa anh ngơ ngác để làm rơi cả nón tháng mười sao trời còn mưa muộn anh lang thang rồi đứng ở cuối đường Chẳng có điều gì để trách cứ em em đã sống cho anh nhiều quá đốt làm chi những tờ thư cũ để anh nghe êm ái đến nhường nào Để mai này anh sẽ yêu ai tình yêu ấy nghìn lần không đơn giản tình yêu ấy là chút gì lãng mạn là hy sinh, là chia sớt trong đời ...Là bây giờ..anh biết đơn côi ... ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)