THƠ : LẺ BÓNG Ngắm lá chiều nay nhớ một người Xa xôi thương nhớ lạc chơi vơi Bâng khuâng tiếc nuối thơ bên nhạc Có giữ được không mãi một đời ?! Nhớ mấy ngày sau rồi cũng nhạt Cũng buồn như chiếc lá Thu rơi Lá đôi ba cánh nằm im khóc Chết giữa câu thơ úa thẫn thờ... Chút xót thương về vương kỷ niệm Một thời yêu dấu qúa mong manh Qua tay đếm mãi bao nhiêu lá Chiếc lá nào cho giấc mộng xanh ?! Cánh chim lẻ bạn vu vơ hát Khúc nhạc chậm buồn bên thác reo Gom bao nhiêu lá hong khô đốt Thoáng tình khờ dại vấn vương theo ?! Để mai xa lắm ... Thôi không nhớ Mùa Thu ...Thơ lạc gió bay xa !! __________________(Sưu Tầm)
THƠ : Anh Đã Giết Em... Anh đã giết em, anh chôn em vào trong trái tim anh Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất Ta nhìn nhau bốn mắt biết làm sao? Ôi! Em yêu mến! Em vẫn là người anh yêu mến nhất. Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt Tim anh vẫn đập như vấp thời gian Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn, Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ Nhớ trời đất em cho anh mở Nhớ Muôn thuở thần tiên. Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng Đời anh không em lạnh lùng tê buốt. Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta! Anh đã giết em, anh chôn em vào trong trái tim anh Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc Anh vẫn ước được em tha thứ Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau? Tai em cố chấp Tại anh đã mất Con đường đi tới trái tim em Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến. Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu? _______________________Sưu Tầm
THƠ : DIÊM Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm Nhưng em không nghĩ thế Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé Còn vỏ bao kia lại cháy đến trăm lần Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia Để loé sáng... Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh Rồi đa tình phụ bạc như không Nhưng ... em sẵn sàng làm chiếc que Dám đốt cháy cả tim diêm bé xíu Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo Dù kiếp tàn nhưng hiểu ĐÃ ĐƯỢC YÊU Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu Và đằng sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước Không oán hờn đâu vì em tin mình được Chứ yêu nhiều bạc phếch có gì đâu Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau Thì câu ví kia người ơi xin rút lại Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi Mà TÌNH YÊU cần đi suốt cuộc đời! __________________Sưu Tầm
THƠ : EM VẪN YÊU ANH! Em vẫn còn yêu anh Đơn giản thế ngàn lần em không nói Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau. Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu Những năm tháng hằn sâu trong ký ức Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc Dù mong mang dù rất vô tình. Những khoảng đời em sống thiếu anh Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp Về đây anh, ta cùng bước tiếp Đường dài lắm em lạc bước mất thôi. Về đây anh em gọi đến khản lời Bức tường ngăn rã rời sụp đổ Em nhận ra tình yêu không có chỗ Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn. ________________________(Sưu Tầm)
THƠ : THUYỀN VÀ BIỂN _______________Thơ Xuân Quỳnh "Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển "Từ ngày nào chẳng biết Thuyền nghe lời biển khơi Cánh hải âu, sóng biếc Đưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọng Và tình biển bao la Thuyền đi hoài không mỏi Biển vẫn xa... vẫn xa Những đêm trăng hiền từ Biển như cô gái nhỏ Thầm thì gửi tâm tư Quanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền (Vì tình yêu muôn thuở Có bao giờ đứng yên?) Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau - rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió" Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố " _______________Sưu Tầm
Thuyền và biển - Bảo Yến Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió Nếu phải cách xa em, Anh chỉ còn bão tố Nếu phải cách xa em, Anh chỉ còn... bão tố...!
Sóng Về Đâu - Thu Phương Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã dưới chân người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng về đâu Sóng bạc đầu và núi chìm sâu Ta về đâu đó Về chốn nào mây phủ chiêm bao Cạn suối nguồn bốn bề nương dâu Ta tìm em nơi đâu Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng nằm đau Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã giữa tim người Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng cho tôi thấy hết tim người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng về đâu Giấc ngủ nào giường chiếu quạnh hiu Trăng mờ quê cũ Người đứng chờ gió đồng vi vu Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu Nhớ ngàn năm trôi qua Biển sóng biển sóng đừng trôi xa Bao năm chờ đợi sóng gần ta Biển sóng biển sóng đừng âm u Đừng nuôi trong ấy trái tim thù Biển sóng đừng xô nhau.
Nơi thời gian ngừng lại _______________Tiếng Hát BẰNG KIỀU - MINH TUYẾT___________ Nhìn giọt mưa rớt ngoài hiên Tựa giọt nước mắt triền miên Dù rằng em đã xa ngút ngàn Lãng quên tình yêu , anh dành trao em Một mùa đông đã về đây Chỉ làm nỗi nhớ nhiều thêm Một thời say đắm vì yêu người Thoáng qua như một giấc chiêm bao Thầm mơ những lời nói từ sâu trái tim Ngày xưa mà anh trao tặng Nơi thời gian ngừng lại Ru nhau bằng lời hát ... Nếu như ngày ấy , biết ta hạnh phúc Sẽ không lìa xa bao khát khao đầy vơi Nếu như ngày ấy , sống không hờn ghen Mình đâu sẽ lạc lối trăm năm Ước sau thời gian , trôi ngược về đây Giữ nhau để biết ta mãi luôn cần nhau Trái tim nhỏ bé ,ấm trong tình yêu ... Để mùa đông qua đi nhẹ nhàng
Tình Yêu Tôi Hát _______Tiếng Hát Hồng Nhung, Bằng Kiều, Trần Thu Hà, Lam Trường_______ Có cơn mưa nào qua đây, sao trời trong xanh là thế Giá như em còn bên tôi, giá như tôi đừng lặng lẽ Giấc ngủ vùi chiều hôm, giữa đền đài bỏ hoang Những dại khờ đầu tiên, những thề nguyền ngày xưa. Anh nhớ em buồn vui nơi đó Anh nhớ em từng đêm gió về bao ước mơ một đời thiếu nữ theo lá rơi con sông mùa thu Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi Em ghé qua dừng chân đứng lại Ðong đếm chi niềm vui nước mắt tre vẫn xanh hai bên đường ta Theo gió qua miền quê hoang vắng cho tiếng dương cầm đêm chết lặng Em có nghe tình yêu anh hát khi nắng xôn xao trên hàng cây. Ðến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi Chôn vùi nơi đó bóng dáng em lặng yên Bao niềm hạnh phúc thật gần giữa cuộc đời nhỏ nhoi Bao giông tố đã trôi qua đời anh Bao hoàng hôn tím ngắt rơi trên dòng sông Bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió Sóng rất hiền và đại dương rất xanh trên bờ cát trắng những dấu chân trẻ thơ Em ngồi ca hát một mình giữa khoảng trời bỏ quên. Em có nghe tình yêu tôi hát Xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào đong nỗi đau đầy bàn tay bé Ai đó nơi xa xôi chờ mong. Trước sân bao lần ra hoa bao lần trăng treo đầu ngõ Có con sông nào rong chơi cuốn theo đôi bờ mưa lũ.
THƠ : CHO ANH VÀ CHO EM Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa Hay về một người nào đã chết Không phải chuyện ngã lòng trước chông gai mỏi mệt Hay một phút yếu lòng nói dối trước tình yêu Em cứ nói đi, cứ nói biết bao nhiêu Thì câu chuyện tình, chuyện đời vẫn thế Anh vẫn là anh, vẫn tiếng cười ngạo nghễ Em lại là em, anh lại trở về anh Đừng nhắc lại lời xin lỗi chân thành Mong manh lắm, nếu phải kìm nước mắt Nếu đã một lần, em thấy lòng đau cắt Thì đấy là anh, là phút cuối cùng Hãy cứ nói đi chớ có ngại ngùng Có gì đâu, còn gì đâu nữa chứ Con Gấu Mèo vẫn nằm vô tư lự Nó bảo rằng chuyện mình chẳng đáng đâu Đừng bảo anh mình hôn nhau lần cuối thật sâu Để sau này không có nhiều tiếc nuối Thì em ơi những điều là sau cuối Suốt cuộc đời chẳng quên nổi đâu em Đừng bảo anh nếu nhớ hãy lấy ảnh ra xem Con Gấu Mèo cũng bảo chuyện chúng mình không đáng Đừng bảo anh thử đi về dĩ vãng Chẳng còn gì níu nổi bước hai ta Em hiểu lòng anh, anh hiểu hai ta Sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa cả Những nụ cười, ánh mắt, hay bờ vai êm ả Em hãy quên đi, em cố quên đi Nếu có đứa hỏi chúng mày giờ gọi nhau là gì? Anh sẽ gọi em là kỉ niệm Để một ngày nếu có điều màu nhiệm Kỉ niệm sẽ về đúng chỗ bên anh. Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa Hay về một người nào đã chết Không phải câu chuyện tình yêu đã hết Chỉ là một người đã chán rồi đi... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Em hãy chờ Em hãy chờ và gắng đợi ngày mai Anh sẽ về mang tim hồng rực lửa Ngày tháng xa nhau sẽ không còn nữa Mình sẽ sum vầy...tay lại nắm trong tay... Nhớ lại ngày mình đi dưới mưa bay Cơn mưa nhẹ bám đầy trên tóc ấy... Anh chợt buồn, lòng ngẩn ngơ đến vậy Chắc ghen hờn, mưa thoáng nhẹ vai em... Yêu thương ngày đầu trỗi dậy từng đêm Nhớ em quá...ôi nụ cười má thắm Hình ảnh ấy vẫn theo anh vạn dặm Suốt cuộc đời anh không thể nào quên Anh vẫn biết tình em cũng như anh Luôn êm đềm , nồng nàn và bốc cháy Tình em trao ...ôi,tình người con gái... Anh ghi lòng...chẳng một chút mờ phai. Lòng bồi hồi ,anh khao khát ngày mai Về bên em ...hôn nhẹ bờ má thắm Chôn vùi cách xa trong vùng sâu thẳm Mình vui cười...mãi mãi chẳng lìa đôi... _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Hạnh phúc Hạnh phúc là gì em biết không? Hạnh phúc là được nghĩ về em dù trong mọi lúc Hạnh phúc là khi anh biết tình cảm em trao là chân thật Sẽ chẳng đổi thay… Hạnh phúc là gì em có hay? Hạnh phúc là khi anh biết mình sẽ chẳng bao giờ đơn độc Dù em xa anh… Hạnh phúc là gì em có hay? Hạnh phúc là khi được gặp em lúc anh nhớ nhất Hạnh phúc là khi mắt anh gặp mắt em Anh thấy ngọn lửa nồng nàn trong tim em Hạnh phúc là gì, em có hiểu không em? Hạnh phúc là được ở bên em những lúc em cần nhất Dù lặng im nhưng sự đồng cảm trong anh là chân thật Anh ước rằng mình gánh được nỗi đau Hạnh phúc của anh, em chẳng thể hiểu đâu Hạnh phúc bắt đầu từ khi anh gặp em ngày ấy… Dù cuộc đời vẫn còn nhiều sóng đấy Hạnh phúc vẫn bình yên khi anh có em bên… ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Viết tặng những mùa xưa _________________Thơ :Trương Nam Hương Hãy chỉ dùm anh hoa sữa phố nào Thơm váng vất , nhớ thương nhòe hết cả Anh quay về hoài niệm giữa chiêm bao Chợt hoảng hốt cây đến mùa trút lá Hương hoa sữa phải một lần thơm quá Bàn tay em ngây dại để anh cầm Cái nóng ấm suốt mười năm mất ngủ Sớm nay buồn nghe lạnh nhắc hồi âm Hãy chỉ dùm anh quán nhớ xa xăm Cà phê đắng những vỉa hè Hà Nội Lời nói yêu em môi thơm kẹo vừng Hồi hộp trước khi mùa run rẩy đợi Chẳng phải mùa đâu em đang run đấy Phập phồng trăng sau nếp áo đang rằm Chẳng phải lời đâu kẹo vừng thơm đấy Chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm Hãy giữ dùm anh phố cũ rêu phong Mùa đang rắc những yếu mềm đa cảm Anh đang khóc cho ngày xưa lãng mạn Thời hai ta nông nổi đã qua rồi . ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : KHÔ KHAN ... Chợt một ngày em bảo anh khô khan Không nói nổi dù một lời của gió Không dịu dàng và mượt mà như cỏ Không êm đềm hay lơi lả như trăng Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng Em nói đúng, buồn thay, em nói đúng Gã đàn ông trong anh lại vụng Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ Nhưng lẽ nào em chẳng nhận thấy ư? Anh không nói, vậy mà anh đã nói Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra? Giữa cái khô khan có chút gì bối rối? Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi Khi anh đã về với mình rất thật Khi anh thấy tận trong anh - sâu nhất Ánh mắt em nhìn trách móc, suy tư Em vẫn còn thao thức đấy ư? Vằng vặc thế vậy mà trăng vẫn khuyết Anh sẽ nói, và mong em sẽ biết Có những lời gửi đến chỉ mình em. ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Bài THƠ cuối cùng...26/2/2011... THƠ : Buồn cười thật, em đi không hờn dỗi Nắng và mưa đôi chút cũng nao lòng Nghe lạc bước, gió ru mùa rất vội Lá rơi vàng mang cả nỗi nhớ mong. Ừ thế đấy, níu làm sao được nữa Cứ như ta tựa những kẻ qua đường Dẫu nuối tiếc cũng đã thành hai nửa Vết chân về mang ký ức còn vương. Câu hát cũ không còn ai kể nữa Sắc thời gian cũng đã phủ xanh rồi Ai mà nhớ chuyện vu vơ em nhỉ ! Gió vẫn đùa và lá vẫn lại rơi ... ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : SẼ... Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên Cứ coi người như người dưng qua ngõ Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ Mà sao dạ vẫn không yên? Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ Mình sẽ thả bay đi... Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi Chiều qua cả chiều nay người không tới Người có lẽ không biết mình đã đợi Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn. Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên... ___________________________( Sưu Tầm)
THƠ : Nhớ Ngày xa anh giấc ngủ chẳng bình yên Thời gian đọng giữa đời mong manh nhớ Em lang thang trong hình dung trăn trở Ngoảnh phía nào cũng váng vất hình Anh Một bóng cây làm sao cả mùa xanh Một thoáng gió cũng làm nên bão tố Căn phòng nhỏ giật mình sau tiếng gõ Cầu thang rung sau một tháng mong chờ Em thật gần sao lắm lúc xa xôi Mảnh đất hoang vu và chân trời diệu vợi ANh đi mãi biết rằng không thể tới Nơi tận cùng tít tắp của lòng em ____________________________(Sưu Tầm)
THƠ : Một nửa anh bây giờ còn lại một nửa thôi một nửa kia đi lạc đã lâu rồi chiều vụn vỡ một nửa anh sụp đổ nửa bầu trời lạnh một nửa trăng soi một nửa kia lại đi tìm một nửa anh hanh hao với một nửa hao gầy một nửa níu tháng ngày trong ký ức nửa lạnh lùng trốn chạy nỗi đau lời nói dối đôi khi thành sự thật phố gập ghềnh dưới mỗi bước chân qua nước mắt mặn không làm lòng bớt nhạt và ngày sau biết có nhớ ngày xa... ________________Sưu Tầm
THƠ: Nguyện cuối cho tình đầu Em gọi chính em là "người đàn bà thép" Nhặt mảnh tình tôi em có rưng rưng? Không muốn nhắc chuyện dài hơi đã khép Để phúc lành cho đôi mắt đang sưng. Nhưng không thể coi em là người dưng Một khi tôi đã thâu vào máu thịt Dẫu có lần bực bội tôi đã gọi "trò con nít" Để đêm về phải úp mặt vào mưa! Nắng hạ mùa nào giờ đã già nua Cả em và tôi đều gọi là dĩ vãng Đều cầu mong cho niềm đau phẳng lặng Để an bình rong ruổi tháng năm sau. Tôi đã thức rất nhiều đêm thâu Tiếng mưa kể bao chuyện buồn tiền kiếp Có phải chính em"người đàn bà thép" Cấu vào tôi vết xước phù sinh?. Dẫu thế nào thì tôi vẫn đinh ninh Mình gặp nhau nơi địa đàng định mệnh Đừng trói buộc tình yêu vào thềm lạnh Cứ ru nhau trên cánh sóng luân hồi. ________________Sưu Tầm
THƠ : Ai rồi cũng phải học cách cố quên một người... Là giấc mơ chòng chành vụn vỡ Những yêu thương như thủy tinh sắc lạnh găm lút vào lòng Là bài thơ đêm cô đơn dang dở Viết giữa tiếng thạch sùng khô buồn chắc lưỡi Cho một độc giả là bóng tối gượng mở tự xem Là những ngày mặt biển đầy bão giông Bình yên nơi đâu cho một cánh buồm lạc đường chới với Úp mặt vào cổ tích xa diệu vợi Thương hải âu chiều hoảng hốt sóng lồng xô Là hiểu rằng cuộc đời đẩy người ấy đi thật xa Như cách cầm dao tự cứa vào tay mình lặng lẽ Tập mỉm cười phía sau những giọt lệ Không còn khắc khoải bầm môi Ai cũng phải học cách cố quên đi một người Một yêu thương mà mình yêu thương nhất Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên Dẫu biết chật hẹp một cõi thế gian Sẽ bước gần nhau trong dòng đời tấp nập Vẫn dõi nhau, để thấy bình yên với người làm lòng mình hạnh phúc Vẫn yêu thương tràn ngập-nhưng mang màu sắc mới khác xưa... Hát bài hát một mình và đi về dưới những cơn mưa Không cần một người che giùm chiếc ô Bàn chân trần trên con đường lạnh trơn mà không trượt ngã Mỉm cười, tự thắp lửa Gửi những nguyện cầu mỗi ngày âm thầm về phía một người ta phải cố quên... ________________________Sưu Tầm