Bản Tình Cuối ________________Tiếng Hát BẰNG KIỀU_______________ Mưa có rơi và nắng có phai trên cuộc tình yêu em ngày nào Ta đã yêu và ta đã mơ, mơ trăng sao đưa đến bên người. Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa. Mây có bay và em có hay ta ngại ngùng yêu em lần đầu. Ta đã say hồn ta ngất ngây men yêu thương đã thấm cuộc đời. Một lần nào đó bước bên em âm thầm một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người. Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ. Bên em bên em ta hát khúc mong chờ. Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay Mưa đã rơi và nắng đã phai trên cuộc tình yêu em ngày nào Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu. Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người.
THƠ : BÀI THƠ KHÔNG THỂ ĐẶT TÊN Biết trái tim chẳng có tội gì đâu Khi anh không thể yêu em hơn nữa Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ... Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy Em bồi hồi, em vội vã, em yêu... Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều Em không thể và chúng mình... không thể Sao hôm - Sao mai cách xa đến thế Câu thơ này có tới được cùng anh Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh Em mãi yêu anh một tình yêu ...không thể Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : MƠ VỀ EM Ở PHÍA KHÔNG EM Anh vẫn biết em đã chẳng của anh Của ai đó có lẽ anh không biết Nhưng trái tim anh vẫn hoài tha thiết Cảm nhận cùng em vị đắng của tình yêu... Em cũng đau vì thiếu vắng người yêu Anh cũng đau, đau vì yêu lạc lối Trong trái tim có chi mà mang tội Mang tội yêu người, người không riêng ta Em đừng khuyên anh tìm giấc mơ hoa Với ai đó bằng tình yêu họ có Em đã hiểu tình yêu là kẹo nhỏ Tan dần rồi, có dễ ngọt thơm hơn? Trong tủi buồn hay tha thiết, cô đơn Anh vẫn mãi có đâu hờn trách Chuyện tình yêu muôn đời trong trang sách Chỉ đẹp khi tình dở dang thôi... Anh làm thơ giãi bày những chơi vơi Anh làm thơ để che đầy khoảng trống Nhưng chiếc thuyền mơ gặp cơn biến động Chở những mong manh theo sóng tan nhanh Cũng có những lần anh bắt gặp hạt mưa long lanh Như giọt nước mắt trong ngần em nhỏ xuống Giọt nước nước mắt sẽ vơi đi phiền muộn Nhưng em ơi anh nào có được để phai đi... Dù em bướng bỉnh, nông nổi điều chi Nhưng đó là lời lẽ trái tim em mách bảo Đối với anh chàng trai cao ngạo Gục ngã thật lòng khi đối diện cùng em Mong em sẽ gặp được những dịu êm Và em sẽ là nàng tiên hạnh phúc Dù dòng đời bến trong bến đục Anh mãi mơ về em...ở phía không em.
Quên - Cao Thái Sơn Bước thật chậm để quên một người, đằng sau dĩ vãng chưa phai màu. Hãy nhìn về nơi phía xa chân trời, để thấy ánh bình minh. Nếu tình cờ anh với em gặp mặt, nhìn nhau ta biết vui hay buồn. Nếu 1 ngày trông thấy anh trên đường, nhìn anh em có cười không ? Em giờ ra sao? rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ đến anh? Anh thì vẫn thế, vẫn yêu em như ngày nào. Vẫn là người luôn dõi theo em mà thôi.
Cầu Vồng Sau Mưa - Cao Thái Sơn Đứng giữa con đường mưa anh vô tình nhớ một nụ cười. Đứng giữa con đường mưa anh vô tình nhớ một vòng tay. Những kỷ niệm ngày xưa thôi mong chờ cũng thôi hy vọng. Đã có khi tưởng như trái tim này cũng thôi mộng mơ… Nhưng rồi anh tìm thấy những kỷ niệm từ khi gặp em. Nhưng rồi anh tìm thấy những nụ cười cho anh niềm vui Tạm biệt nhé những nỗi đau ơi. Tạm biệt nhé nỗi nhớ một thời. Vì có em, anh chỉ cần 1 vòng tay ấm ôm lấy anh. Để ngày mai anh biết yêu hơn. Niềm hạnh phúc mới để dịu êm. Cảm ơn em vì đã cho anh một tình yêu.
Cỏ Úa - Lâm Thúy Vân Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ. Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn Bão tố triền miên ngày em về nhà đó Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu Một chiều trên đồi em làm thơ Cỏ biếc tương tư vàng úa Mộng dệt theo đàn bên người mơ Mới biết mình yêu bao giờ. Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang
Một Ngày Thật Buồn - Lâm Thúy Vân Dường như có tiếng em cười trong nỗi buồn Dường như có bước em về đây bâng khuâng Ngoài hiên vắng thoáng mưa nhẹ lên tiếng gọi Nhớ em đêm thật lẻ loi Dường như có tóc em dài trên gối mềm Dường như có tiếng ca lọt vào trong tim Ngày em đến tiếng ca ngọt như phiến lụa Đến nay mưa bay xóa mờ Có những lối vắng, gió mưa theo em anh nhớ Nhớ phiến ghế đá Gió mưa công viên em chờ Một ngày một ngày Giọt mưa nghe sao xa lạ Em như mây trôi theo gió Dường như có trái tim buồn quên gõ nhịp Dường như có nỗi đau lạc loài trong ta Từ khi mất dấu em mùa xuân cỗi già .. Ôi làm sao ngăn nỗi buồn
Về đâu mái tóc người thương Nguyễn Hoàng Nam Hồn lỡ sa vào đôi mắt em Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm Thầm ước nhưng nào đâu dám nói Khép tâm tư lại thôi Đường hoa vẫn chưa mở lối Đường lắm phong trần tay trắng tay Trời đông ngại gió lùa vai gầy Lầu kín trăng về không gối chiếc Gác cao ngăn niềm yêu, thì thôi mơ ước chi nhiều Bên nhau sao tình xa vạn lý, Cách biệt mấy sơn khê Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu Đường phố muôn màu sao thiếu em Về đâu làn tóc xõa bên rèm Lầu vắng không người song khép kín Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe lá rơi bên thềm.
Thơ : Hồn đã lỡ...sa vào đôi mắt ấy... đôi mắt em đã nhốt kín hồn anh- Để cho anh-từng ngày như chết đuối chìm sâu vào trong đáy mắt long lanh... ...Em là người con gái Anh đã Yêu Yêu Em làm sao...trong một buổi chiều -Tình cờ gặp nhau-dưới hàng hiên vắng mưa thật to-cho mình đứng cạnh nhau ...Tình cờ Anh bắt gặp...ở Em... một chút thương thương...trong anh gợi lại hình ảnh quen quen -mái trường xưa ấy- áo dài em trắng ...duyên dáng làm sao... Em không biết có đôi mắt Anh đang trộm nhìn Em...hồn Anh đắm đuối... trời còn mưa...sao Em bước vội... Anh thẩn thờ...tiếc nuối không nguôi. Anh ước gì...anh lại gặp Em... Không chỉ nhìn mà Anh sẽ nói Dẫu cho Em buông lời từ chối... anh cũng nói lời Yêu Em rồi... ........ để đêm về...Anh không thầm mơ để đêm về...Anh không hối tiếc ...có bao người Yêu Em...Anh không biết nhưng Em sẽ biết rằng...trong đó có Anh!!!
Gõ Cửa Trái Tim Quang Lê, Mai Thiên Vân Gõ cửa trái tim van em được vào Dù tình xót đau chung thân huyệt đào Ngủ vùi với chiêm bao Nỗi niềm mắt xanh xao Nhưng anh vẫn ngóng tim em mở cửa. Gõ cửa trái tim sao em hững hờ Ngõ hồn tái tê năm canh thẫn thờ Nhện lòng mắc giăng tơ Để một mối bơ vơ Khi không em nhốt anh trong đợi chờ! Ôi cửa tim em bằng vàng Nên tiếng yêu nghe bẽ bàng Để anh gõ cửa miên man Mà em không chút hỏi han Anh buồn lang thang...! Gõ cửa trái tim nghe xa nghìn trùng Đèn mờ hắt hiu cô đơn tận cùng Đàn lỡ phím sai cung Tình này cũng mông lung Tim em ai bắn mũi tên lạnh lùng!!!
THƠ : TÌNH YÊU ƠI... Vũng Tàu bây giờ -Trời như thế đó Anh có những buổi chiều sương xuống lạnh... gió không ngừng mang nổi nhớ xôn xao em đang bâng khuâng nhớ lại một chiều nào lần đầu em gặp Anh -lần đầu mình quen biết- Em không hiểu từ đâu Anh đã đến gieo vào lòng em...một nổi nhớ ngọt ngào hay là Tình Yêu?-ôi kỳ diệu làm sao- nhịp đập tươi vui-Tim em bừng trổi dậy... Người con gái...tưởng hay buồn mãi mãi vì em nhìn cuộc đời-sao quá ít niềm vui- nhiều khi em đã cố tạo nụ cười để xoa dịu quanh em-những cảnh đời Bất Hạnh- Những trẻ thơ mồ côi-những người già hiu quạnh- những phụ nữ đơn thân-bị ruồng bỏ phũ phàng... em va chạm nhiều với cuộc sống trái ngang ...để em thấy Trái Tim mình bé nhỏ. ........ Trong quán cà phê-một chiều Anh đã ngỏ ...lời Yêu Thương-Tim em đập rộn ràng- lời Anh trao- sao êm ái nhẹ nhàng- Em trăn trở...nhiều đêm dài không ngủ Người con gái...lần đầu tiên ấp ủ hình bóng Ai...trọn vẹn ...mối tình đầu nên khi em yêu-Tình ấy rất đậm sâu- và em sẽ cũng chỉ Yêu một Người-duy nhất- Người yêu em sẽ cho em uống bằng lời mật người yêu em sẽ cho em ăn bằng Thương Yêu Người ấy sẽ cho em mơ ước thật nhiều Ru em ngủ ...bằng nghìn câu thề hẹn... Nhưng những Hạnh Phúc ấy...em sợ không trọn vẹn... em sợ Tình Yêu đến với em-không là trái chín ngọt ngào em sợ khi mình vấp phải...sẽ thương đau khi trái Tình Yêu chỉ toàn là đắng chát... Em sợ lắm những ước mơ lầm lạc sẽ đưa hồn em vào ngõ tối cuộc đời... Trái Tim em yếu đuối lắm Người ơi! Rất dễ vỡ tan...nếu một lần vấp ngã... ............... Khu vườn Yêu... với em là rất lạ em chỉ dám nhìn thôi...không dám bước chân vào vì khi mình Yêu...thì sẽ phải...ra sao???
THƠ : Em đi rồi _____________________Thơ: Trịnh Hoài Giang Em đi rồi cơn mưa trút bỗng dưng Gió ngược phố lá rào rào rơi rụng Có một chiếc lá bay về cuối mộng Mềm như em và xao xác như em Trái tim rung chuông nguyện trăm miền Giọt hiên ướt gõ vào lòng tí tách Biết rằng em với đôi tay lạnh buốt Sẽ ủ vào lồng ngực phía không anh Thế mà sao cứ khắc khoải triền miên Nghe gió cuốn lá bay về cuối mộng Chân vội vã chạy trên đường phố vắng Để cho lòng yên tĩnh lúc xa em ____________________Một Thời Đã Xa(Sưu Tầm)
EM ĐI RỒI _________________Tiếng Hát Elvis Phương___________ Em đi rồi, đường xưa có nắng không anh? Lá hoa còn xanh, hay tàn theo tháng ngày ? Giờ một mình anh, lẻ bước trong sương mai Người tình còn đâu, chỉ đớn đau con tim Em đi rồi từ đây tiếng hát cô đơn Biết chia cùng ai nỗi buồn trên xứ người Một lần biệt ly chẳng biết nói năng chi Lệ tràn bờ mi thì đã quá chia ly Dù tình thật xa tình vẫn còn đây Khóe mắt u hoài vì ngấn lệ chưa vơi Trời buồn tình ngâu trời đêm bão tố Mưa tuôn thành giòng thuận gió biển đông Tình buồn tình xa tình không mờ xóa Hai phương trời rộng tình vẫn mênh mông
THƠ : Dựa vai anh mà khóc _______________THƠ :Trần Huy Phương Có cánh hoa nào mà không tàn úa? Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao? Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao? Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc? Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi ...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc Chia bớt cho anh cảm giác xót xa Vì anh suốt đời là một sân ga Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến Dù có một ngày con tàu em thay bến Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây. ...Và khi nào sầu nặng dáng em gầy Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc Than thở với anh rằng người đời lừa lọc Xớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian Em luôn có bờ vai anh để khóc Em không bao giờ lẻ loi cô độc Em không bao giờ thiếu một bờ vai Em không bao giờ thiếu một vòng tay Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc" _____________________Một Thời Đã Xa ( Sưu Tầm)
Những Chiều Không Có Em _________________Tiếng Hát Elvis Phương_____________ Những chiều không có em, ngõ hồn sao hoang vắng. Ôi! dừng chân đây, đường phố cũ, Ngồi nhớ tới nhớ tới, dáng người em thơ Cùng bước dưới trời mưa lòng trao chuyện lòng. Những chiều không có em, lá vàng tan tác bay, Thường lang thang về lối cũ, Tìm dư hương ngày xưa vào hồn, Mà nuối tiếc nhớ mãị Những chiều, những chiều Tôi với em tay trong taỵ Ôi, thành đô ơi! Thời gian như chiếc bóng, Người đi không thấy về bến mộng. Ôi! chiều nay chiều nay sao nhớ quá. Giấc mơ tình yêu chưa trọn. Những chiều không có em, phố buồn nằm im bóng. Ai chờ ai đây, mà bâng khuâng nhặt lấy chiếc lá úa, Tiếc thời xuân xanh tựa chiếc lá vàng kia Khi mùa thu gọi hồn. Những chiều mây trắng bay, Những chiều không có anh, Người yêu ơi còn thấy nhớ gì hay không? Từ đây một người đành sống kiếp cô đơn âm thầm, Âm thầm như những đêm không trăng sao
THƠ : Tháng Sáu Trời Mưa _________________Thơ NGUYÊN SA_______________ Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong toả đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại Mười ngón tay đừng tà áo mân mê Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng... Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ Và hãy nói năng những lời vô nghĩa Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai Hãy để môi rót rượu vào môi Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn Nếu em sợ thời gian dài vô tận Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống Trời không mưa em có lạy trời mưa ? Anh vẫn xin mưa phong toả đường về Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Tháng Sáu Trời Mưa _________________Tiếng Hát VŨ KHANH________________ Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong kín đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn Mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Và bên em tiếng đời đi rất vội Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt Trời không mưa em có lạy trời mưa Anh vẫn xin mưa phong kín đường về Anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu…
Thơ của một người hay tặng " Một Người" ... THƠ : Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Khi từng biết thế nào là bất hạnh Khi những giấc mơ đời được chắp thêm đôi cánh Đã bay..mà chưa biết về đâu... Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Đôi lúc lại sợ những điều giống như là hạnh phúc Những rộn ràng, những khát khao rất thực Người đi tìm...lẩn tránh...bởi vì đâu? Người đi tìm hạnh phúc nửa đời sau Như con chim bị thương, thấy cành cong cũng sợ Sợ cảm giác yêu đương, sợ trái tim biết nhớ Sợ hạnh phúc đến rồi, hạnh phúc lại ra đi... Tìm lại giấc mơ dang dở buổi xuân thì Người với nửa đời sau đã qua thời nông nổi Người với nửa đời sau chợt thấy mình bối rối Cố giấu điều gì trong đôi mắt long lanh… Dấu ấn thời gian, năm tháng rất mong manh Cho dẫu quá nửa đời người vẫn khát khao hạnh phúc Trải nghiệm những nỗi đau để tìm ra một điều đơn giản nhất Hãy mở rộng lòng mình trong mỗi sớm mai… ________________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
TÌNH ________________Tiếng Hát VŨ KHANH________________ Tình là một chuyện muôn màu Tình là mình hạnh phúc thật mau Tình là một bài thơ sầu Tình là mình thành nhớ thương nhau. Tình đẹp tựa mùa thu vàng Tình mình nhiều mộng ước miên man Tình là một chuyện huy hoàng Tình là mình thành nhớ hoang mang. Yêu nhau khi xuân tươi sáng Yêu nhau trong tiếng ca tiếng đàn Yêu nhau trong bao tia nắng Yêu nhau trong ánh trăng mơ màng. Yêu nhau khi sương thu rơi Yêu nhau khi hoa lá xanh tươi Yêu nhau khi mưa đông rơi Yêu nhau yêu nhau mãi suốt đời. Tình là một chuyện âu sầu Tình là mình nhiều nỗi thương đau Tình là một chuyện chia lìa Tình là mình thổn thức đêm khuya. Tình đẹp tựa mùa thu vàng Tình là mình lệ ướt tuôn rơi Tình là một chuyện đau lòng Tình là mình mỏi mắt chờ trông. Yêu nhau chi cho thương nhớ Yêu nhau chi khiến đôi mắt mờ Yêu nhau sao không đi tới Yêu nhau sao đã quên nhau rồi. Yêu nhau chi cho tan vỡ Yêu nhau chi cho mắt hoen mờ Yêu nhau chi cho thương đau Yêu nhau chi cho mãi âu sầu. Đành rằng tình là âu sầu Đành rằng tình là nhớ là đau Đành rằng tình là chia lìa Đành rằng tình là khóc đêm khuya. Đành rằng tình là đau buồn Đành rằng lệ mình ướt rơi tuôn Đành rằng tình là đau lòng Đành rằng tình là mãi chờ mong. Nhưng sao ta mơ yêu mãi Nhưng sao ta vẫn thương nhớ hoài Mơ yêu đương trong tia nắng Say sưa trong ánh trăng mơ màng. Bâng khuâng khi sương thu rơi Cô đơn khi hoa lá tơi bời Lang thang khi mưa rơi rơi Mơ yêu đương mơ mãi suốt đời. Lang thang khi mưa rơi rơi Mơ yêu đương mơ mãi suốt đời.
THƠ : Đêm nay em đi giữa đường phố Sài Gòn... Đèn sao lung linh muôn màu rực rỡ ...cảnh thì vui-sao lòng em bở ngỡ- có vui thế nào cũng không xóa được nỗi nhớ...trong em giờ này Anh đang làm gì...biết Anh có nhớ em? Đêm có thao thức nghĩ về em?...hay không có em -Anh buồn-đi ngủ sớm? Còn em- thì khi xa Anh cái nét hồn nhiên sao bỗng đánh mất... đâu rồi xa Anh một ngày- sao hồn bỗng chơi vơi Trời ơi...có phải Tình Yêu là nguy hiểm thế... Đã lỡ Yêu nhau thì ...xa nhau không thể ...nhưng ai biết Tình Yêu nó sẽ đến lúc nào??? Em muốn bước chân ra-nhưng không biết phải làm sao... nhưng chỉ mới nghe nhớ nhớ...thì có phải là Yêu không vậy??? _______________________Chim QUYÊN lẻ Bạn